Cả tuần nay mưa lai rai, mãi đến hôm nay mới dứt. Ngồi lặng im nơi góc phòng nhìn bầu trời ngoài cửa sổ, có mây bay chim hót líu lo, hàng hoa tulip tả tơi sau những cơn mưa trông thảm thật...Đời người có giống hoa chăng, nở rồi tàn, cuốn theo chiều gió. Cuộc đời, có khi là những cung đàn réo rắt điệu nhạc nhẹ nhàng, thư thái, như ru hồn người vào trong giấc ngủ êm đềm. Cũng có lúc là những khúc thăng trầm, như gợi lên bao nỗi sóng gió, ưu phiền khiến con người ta không chỉ khóc, mà còn là đau, những nỗi đau tưởng chừng không thể chịu đựng... Còn phía bên kia màn hình huyễn hoặc, hay ở một nơi nào đó xa xôi, biết đâu cũng có người đang nhìn lên, cùng một bầu trời ấy, cùng một đám mây ấy và nghĩ đến ta không? Et Si Tu n'existais pas ... và nếu người không hiện hữu...Con người, có những góc khuất, những góc tối, những lúc vui, những lúc buồn. Nào ai biết được đâu là bến bờ của hạnh phúc. Mình đi qua cuộc đời, bằng cả sự lãng quên, sự nhớ nhung lẫn hoài niệm về quá khứ. Mình đã từng không là chính mình trong một khoảng thời gian dài. Mất hết tất cả, cả niềm tin yêu, cả hy vọng, cả một tương lai. Mình đã từng đặt tất cả niềm tin và hy vọng vào một người, để rồi khi nhận ra tất cả chỉ ngỡ là một cơn mơ, bồng bềnh giữa nỗi nhớ mông lung. Ai đó cho rằng: "Quá khứ không phải để khóc, để gục ngã, không dành cho những con người yếu đuối luôn mang ra để hối hận và day dứt. Quá khứ là để nhớ, để trong tim, chôn chặt đáy lòng, để khi cần thì hồi ức kỷ niệm một thời rồi sau đó lại quay về đối diện với thực tại. Khi nhớ rồi cất giữ vào kho ký ức, giữ chứ không xóa, bởi kỷ niệm và yêu thương luôn là những mảnh ghép." Tốt hơn mình nên trở về với thực tại phải không các bạn?