..

Pages

dimanche 7 octobre 2007

vượt đèo Hải vân

Tôi vốn yêu Huế từ nhỏ, cái thành phố cổ kính nơi đã từng là cấm cung của các triều vua cuối cùng của nước ta, nơi mà tôi mơ ước một ngày nào đó sẽ trở lại viếng thăm hay sống qua, sau khi đọc một số truyện của những nhà văn nữ mà tôi một thời say mê như Nhã Ca, Tuý Hồng, v.v... Tôi còn đã từng nghĩ lẩn thẩn rằng vì mình cha Bắc mẹ Nam, sau này nếu lấy được vợ Trung, điển hình là gái Huế, thì con cái sẽ là những người toàn hảo vì mang cả 3 giòng máu BTN đó. Nhưng giấc mộng con của tôi đã không thành tựu, bởi vì trong suốt cuộc đời học sinh cũng như tị nạn, tôi chưa bao giờ được hân hạnh quen biết một người con gái Huế nào hết. Tuy thế, lòng mến yêu cái thành phố này không vì thế mà thay đổi.Đối với tôi Huế không xa lạ bởi lẽ tôi đã có dịp đi qua và đã để lại nhiều kỷ niệm êm đềm ...
 Tưởng là giấc mơ đã tàn rồi không ngờ tôi vẫn còn duyên với Huế sau chuyến đi về thăm quê vừa qua.

Năm đó tôi cùng người anh cả , đứa bạn thân và người em cùng nhau "vượt đèo Hải vân" ra Huế với 3 chiếc xe Dream (gắn máy) để tìm lại những kỷ niệm của tuổi thơ ...

Vừa lên đến đỉnh đèo Hải Vân tôi đã thấp thoáng thấy Huế đâu đây khi nghe một cô bé mời uống nước bằng giọng Huế làm tôi thích thú vô kể. Giọng nói trong trẻo, thêm mấy chữ răng rứa mô tê làm tôi bàng hoàng. Huế đây rồi, cuối cùng rồi tôi cũng tới đây Huế ạ.

Qua khỏi đèo, chúng tôi ngừng ở Lăng Cô để chụp hình và ngắm phong cảnh. Quê hương ta đẹp quá, tiếc là tôi không biết làm thơ để ca tụng những vẻ đẹp nơi này. Chỉ độ hơn dưới một giờ là xe chúng tôi đến Huế. Việc đầu tiên là phải kiếm cho được phòng khách sạn rồi hãy đi chơi cho thỏa thích. Chúng tôi biết một khách sạn trong thành nội, sạch sẽ và giá phải chăng. Rủi quá phòng ở đó đã hết nhưng mấy cô tiếp tân ở đây đã không nệ hà, sau lời yêu cầu của tôi, gọi điện thoại vòng vòng và sau cùng đã tìm được một khách sạn khác cũng đẹp, sạch và giá cả tương xứng. Cảm tưởng đầu tiên là các o Huế tốt bụng và lễ phép quá.

Ngay sau đó chúng tôi đi thăm Đại Nội và chùa Thiên Mụ, chụp rất nhiều ảnh. Xế trưa ghé quán Âm Phủ ăn cơm, cũng tại quán này tôi dạy cô bé con ông chủ vài câu tiếng Anh , tiếng Pháp thông thường đổi lại cô dạy tôi cách phát âm đúng vài câu nói thường dùng của dân địa phương. Nhờ mấy câu này mà về sau tôi nói xong dân Huế hiểu ngay là tôi muốn gì, trái với trước đó tôi có cảm tưởng như mình đang đi du lịch ở một xứ lạ nào. Quán Âm Phủ dọn nhiều món rất ngon nhưng khổ một nỗi là không có món nào thuần tuý Huế hết như bún bò, cơm hến, bánh bèo chẳng hạn.

Sau đó chúng tôi đi thăm trường Quốc Học và Đồng Khánh (nay đổi lại là Hai Bà Trưng). Chụp hình xong xuôi, gặp hai cô bé trong sân trường bèn hỏi thăm chỗ nào có chè ngon, hai cô tử tế quá chạy xe dẫn chúng tôi đến quán chè Hẻm, vì ở trong hẻm, xong rồi chạy đi ngay cho dù chúng tôi nài nỉ mời mỗi cô một ly chè mà nhất định không nhận. Ôi gái Huế đẹp mà kiêu kỳ quá.

Ghé chợ Đông Ba mua mè xửng và vài gói thuốc lá. Lại có dịp chọc mấy o bán hàng vui ra phết. Buồn một cái ăn mày ở đây nhiều quá. Và một nỗi buồn nữa là Huế thiếu những tà áo dài, trọn buổi tôi chỉ thấy có ba người con gái trong chiếc áo này. Huế đẹp nhưng thiếu áo dài làm tôi có cảm giác mất mát hay thiếu thốn làm sao ấy.

Chiều đó chúng tôi thuê đò đi chơi trên sông Hương. Cảnh đẹp quá, qua cồn Hến, xuôi về Vĩ Dạ, nhìn hàng cau xa xa bất giác tôi nhớ đến bài thơ của Hàn Mạc Tử mà một bạn Huế đã gửi cho tôi trước khi về nước. Nhìn sông nước đến lúc này tôi mới hiểu tại sao người Huế rất hữu tình. Cảnh trữ tình như vậy khiến sao người vô tình cho được.

Tối hôm đó chúng tôi đi loang quanh tìm chỗ đi nghe nhạc. Như ai đó đã cảnh giác tôi là dân Huế rất cổ kính, không có những mục ăn chơi như Saigon. Đúng như vậy, cả thành phố không có một phòng trà nào hết. Không sao, chúng tôi đi dọc sông Hương chơi, cũng vui vì mấy hôm đó trời oi bức lắm nên hình như ai cũng ra đường. Mọi người đi như trẩy hội, xe gắn máy và xe đạp nhiều nhất và không như ở Saigon, hiếm lắm mới nghe dân ở đây bóp còi xe. Tối đó chúng tôi về ngủ sớm để mai còn lấy sức đi thăm mấy lăng vua.

Sáng sớm chúng tôi đi kiếm nơi ăn sáng để rồi đi chơi, hỏi thăm nơi bán bún bò, được chỉ vô đâu con đường trong thành nội. Đi lạc kiếm hoài không ra, bèn hỏi thăm chỗ quán bánh bèo, đến nơi thì quán chỉ có bánh bèo vào xế trưa mới bán. Thất vọng quá tôi đành hỏi một o chỉ dùm nơi nào bán cơm tấm, o hỏi lại rằng cơm tấm là cái chi chị Ồ dân Huế có bao giờ ăn cơm tấm bì đâu. Đành phải xà vô một tiệm phở Bắc, cũng ngon ra phết vì chủ nhân chính gốc người Hà Nội.

Chương trình định là ở Huế đêm nay nữa rồi sáng mai rút về Đà Nẵng sớm, nhưng rút kinh nghiệm tối qua, chúng tôi quyết định chiều nay đi thăm lăng các vua xong sẽ lái xe về luôn, vì có ở lại cũng không có gì để chơi hết. Các lăng tẩm vua đẹp thật, nhất là vua Khải Định. May mắn cho chúng tôi là cùng lúc đó có một phái đoàn học sinh từ Bắc vô thăm nên chúng tôi lò mò đi theo, nghe cô hướng dẫn viên nói giọng Huế như chim hót và đặc biệt cô có ngâm thơ nữa chứ, nghe đã thật. Chúng tôi viếng thêm 3 lăng nữa: Tự Đức, Thiệu Trị và Đồng Khánh rồi ghé Âm Phủ ăn cơm trước khi về lại Đà Nẵng. Hên quá, trước lăng Thiệu Trị có mệ bán bánh bèo, chúng tôi liền xà xuống mỗi người ăn một dĩa, lâu lắm rồi mới thấy lại cách ăn bánh bèo bằng một thanh gỗ dẹp có hình dáng như con dao nhỏ.

Rời xa Huế, lòng tôi buồn man mác. Chỉ trở lại Huế trong thời gian ngắn ngủi nhưng đầy ắp kỷ niệm đẹp. Giờ xa ngút ngàn, lòng tôi thật bâng khuâng xúc đông khi viết những giòng chữ nàỵ Huế ơi sẽ có một ngày tôi trở lại, đừng quên tôi nhé thành phố thân thương. Nhất là nhớ lại người anh cả đã qua đời , thường nói : "C'est la vie !"
 

 

jeudi 4 octobre 2007

Đón thu

Trời chớm thu , không khí dịu nhẹ , ngọt ngào , man mác như tình em vậy ! Em có thấy không sớm nay se se lạnh , khí trời trong vắt tinh khôi .

Thu đến , bước chân nhẹ nhàng , kiều diễm . Thu rắc chút vàng cho những chiếc lá đang xoay tròn trong điệu valse của ngọn gió giao mùa ... những chiếc lá khẽ uốn mình theo gió như cô thiếu nữ làm duyên . Một buổi sáng êm đềm , dịu dàng của ngày đầu tháng 10 . Những con phố chớm ánh nắng vàng nhợt . Lòng người ngập ngừng , xao xuyến . Anh lòng vòng quanh phố . Phố chật hẹp lòng lại rông thênh thang . Anh tìm em trong kỷ niệm của chúng mình ! Bất chợt tự nhủ : " Em à , hôm nay thật đẹp trời . Thời tiết này , chỉ mong không có việc gì , để chúng mình cùng nhau lang thang đâu đó ." Lúc ấy anh nghĩ , mình đồng điệu trong từng khoảng khắc !

Couleurs d'automne          Sous bois d'automne 1

mardi 2 octobre 2007

Hương vị đầu thu

Một thoáng vui lạ lạ , một thoảng cảm nhận về hương vị đầu thu . Mùa thu đang đến , mùa thu năm nay dường như tôi cảm nhận được nhiều hơn , háo hức đến lạ kỳ . Cái náo nức cộng thêm cái buồn của mùa hè năm nay quá ngắn ngũi .

Cái nắng cuối mùa nơi đây không chói chang , gay gắt nhưng thỉnh thoảng có những cơn mưa bất chợt . Mưa không dài " dai dẳng" như xứ mình , chỉ thoáng qua , đủ để thấm ướt và cho không khí mát mẻ thật dể chịu .

Lúc này mình chỉ muốn nhâm nhi tách café để tận hưởng cái thoải mái sau một ngày làm việc mệt mỏi . Xen vào cái "đỏng đảnh" đó là chút " nhẹ nhàng" nhưng cũng không kém phần "xôi động" , nhiều sắc ứa như vũ khúc cha cha cha bởi những chiếc lá vàng rơi rơi , xoay vòng rồi " nhè nhẹ" đáp xuống những con phố mang cả tiếng " xào xạc"  đến vui tai !

Đó là hương vị của đầu thu cho ta xoá bỏ những cái cũ và đón chào những điều mới hơn , tốt đẹp hơn !

Mùa thu yêu thương

Tạm biệt mùa hạ và hãy cùng ta đón lá vàng rơi nhé !

vendredi 28 septembre 2007

Trung thu phố Hội

" Trăng ơi , trăng bao nhiêu tuổi già

Phố ơi , phố bao nhiêu tuổi , phố phố xưa ..."

Đã ngót  hơn hai mươi năm , năm nào cũng vậy , cứ gần ngày Trung thu đến là tôi nhớ đến những chiếc lồng đèn , đầu lân ,tiếng trống rộn rã ... Những màu sắc xanh đỏ , rực rỡ , âm thanh nhộn nhịp đó ... khiến lòng tôi bồi hồi 1 cảm giác , mà tôi biết , có lẽ cho đến khi đi hết cuộc hành trình của đời người , tôi vẫn không sao quên được . Tuổi thơ của tôi là những chuổi ngày nghèo khó . Chén cơm ăn với rau muống chấm mắm nem hay chén muối mè mặn chát đã xa lâu rồi nhưng vẫn còn dư vị nơi đầu lưỡi .

Phố Hội tôi chỉ một thị xã nhỏ nhưng những mùa Trung thu của tuổi thơ thật thơ mộng làm sao ! Tôi còn nhớ rõ Trung thu cuối cùng ở phố Hội . Năm đó ba má tôi bị kẹt ở Sài gòn , không mang kịp bánh dẻo và bánh nướng nhân thập cẩm cho anh em tôi ... Trung thu năm đó cả nhà đều trông ba má về nhất là cậu em út của tôi . Bánh Trung thu năm đó anh em tôi chỉ thay bằng nồi chè "Lục tàu xá" do tôi nấu và cùng chia sẻ với mấy đứa bạn hàng xóm sau khi xong cuộc múa lân .

Cứ như thường lệ , cứ mỗi trung thu anh em tôi phải chuẩn bị trước cả chục ngày . Loay hoay với những thanh tre, tỉa tót để làm lồng đèn và đầu lân . Không chỉ để rước và múa mà  vào đêm rằm mà còn để xem ai đẹp nhất xóm .

Trời sâm sẩm tối , cũng là lúc ông trăng lên khỏi ngọn cây cao . Lúc đầu trăng còn mờ mờ , rồi sau trăng cũng tươi thắm , rực rỡ cô ngần . Rõ đến nỗi có cảm giác nhìn thấy cả chú cuội ngồi dưới gốc đa .

Năm đó anh em tôi làm chiếc lồng đèn kéo quân . Phố Hội nhỏ bé của tôi lại cúp điện nữa nhưng rực rỡ lên vì muôn ánh sáng của muôn chiếc lồng đèn trong xóm . Ai đi ngang qua nhà tôi cũng đều đứng lại xem chiếc đèn kéo quân . Những cảnh vật tự chuyển động , từ ngoài nhìn qua làn giấy kiếng màu , các hoạt cảnh liên tục diển ra nhịp nhàng , sống động như một màn hình , trông rất ngoạn mục nên thu hút nhiều khách qua đường .

Một chuổi ký ức không hẹn lại về ... Nhớ ánh đèn màu , nhớ tiếng trống vang đầu ngõ , nhớ điệu múa lân quen thuộc . Bây giờ , tất cả kỷ niệm đó chỉ còn lại trong ký ức tuổi đời theo bóng ngã chiều tà .

jeudi 27 septembre 2007

Bạn nghĩ gì về tình ảo ?

Theo tôi tình ảo là sự lựa chọn của thời đại "internet" . Nhiều khi đàn ông huênh hoang về những tình ảo trên mạng như là chiến công . Đàn ông có nhiều tình ảo là chuyện thường . Chỉ là vu vi trên net , cô đơn trên mạng thôi , ăn nhằm gì đâu . Vả lại yêu thương một người và được người ta yêu lại , dù đó là ai cũng làm cho lòng mình thêm ấm áp . Thế giới mạng là ảo nhưng yêu thương và tình cảm là có thật , đôi khi mình cũng thấy thế ! ! !

" Những dòng anh gửi cho em

Chạy qua bàn phím , hiện lên màn hình

Bao nhiêu chữ bấy nhiêu tình

Tiếc thay tình ảo , một mình mình hay  "

mercredi 26 septembre 2007

Người tình MSN Messenger

( Phần cuối )

Hai hôm sau , tôi nhận được e-mail của nàng . Đọc xong , tôi không biết nói gì hơn ngoài những giọt nước mắt lăn dài trên bàn phím ... Trong lúc tuổi xuân đang tràn đầy nhựa sống , những ước mơ , những hoài bão lớn lao đang chờ đón cùng với 1 tình yêu nồng cháy đang mỉm cười . Nàng đành phải từ chối tình yêu của tôi bởi lẽ nàng ngồi trên chiếc xe lăn sau vụ tai nạn xe hơi . Tôi cảm thấy có lổi với nàng , đau xót , tuyệt vọng tưởng chừng không qua nổi . Chỉ còn người thân chỉ là chổ dựa duy nhất trong tôi . Người tôi tin yêu nhất cũng đã bỏ tôi ra đi chỉ vì đôi chân không lành lặng . Sự mặc cảm trong tôi tràn trề ...

Giờ đây lúc nào tôi cũng muốn có ấn tượng của nàng , muốn trong trí nhớ của tôi nàng luôn là cô bé dể thương "nhí nhảnh" bình thuòng như bao thiếu nữ khác . Có lẽ , tôi hãy cho đó là sự tình cờ . Chúng tôi có duyên mà không có nợ , vậy hãy xem đó là một kỷ niệm đẹp . Có quên được không ? Hay có giây phút nào đó sự tình cờ sẽ trở lại với chúng tôi , sự tình cờ đó không phải là mỗi lần "online" mà là một thoáng qua bên đường giữa dòng đời tấp nập ... hay là ... hay là ... giá mà tôi có thể biết được đàng sau chữ ...

                                                                                  The end

 

Steps

Flag Counter