vendredi 22 février 2008
Hắn ... thế giới ảo và tình thật
Hắn đọc tin tức thời sự lai rai ở đây đó….Đọc mục văn nghệ,văn gừng hoặc có khi hắn nghiêng nặng về sex,tình dục,cờ bạc vui chơi,hăn biết cách click đúng chỗ, đúng nơi….
Nhưng đọc mãi,chơi mãi cũng phải chán,một hôm,hắn phát hiện vài ‘’ trò chơi ‘’ mới.Trò chơi của những người ‘’Cô Đơn ‘’chẳng hạn…
Thế là hắn nhảy vào các forum với những mục Kết Bạn Bốn Phương , các forum chuyên về kết bạn hoặc chat room ….Hắn thấy thích thú,vui vẻ vì có những caí tên rất lạ,rất tếu và cũng rất bí hiểm gây sự tò mò……Hắn chạy ra,chạy vào ,nhảy vào các bài viết và từ đó hắn có những sự quen biết,trao đổi…..
Ngày qua ngày,chứng nghiện Net bắt đầu thành hình,ngồi châu đầu, đối diện với cái màn hình vô tri,vô giác,hắn cảm thấy có lúc bị ‘’ Cô Đơn ‘’ nên nảy ra cái ý định ‘’ Biến Dạng ‘’.Máu Ảo Thuật xui khiến và phát họa cho hắn cái ý định ‘’ sáng tác’’ ra một loạt nhân vật nhiều tên ,trẻ tuổi để được SỐNG nhiều đời sống khác nhau và hắn sung sướng THOÁT ra khỏi cái đời sống bình thường đến tẻ nhạt,vô vị của Hắn….
Từ đó,hắn tà tà xách mấy cái ‘’ bảng hiệu’’ đi tìm Mồi.Mồi ở đây là những tâm hồn có đại khái tí đỉnh máu văn thơ, hương hoa lãng mạn…….Hắn tinh ý,làm quen và tìm đường nhảy vào các hộp thơ để lả lướt vài đường thương nhớ…..
Khi tắt máy,trở về với cái đời sống quá thật,quá tẻ nhạt,hắn mơ màng mỉm cười nằm rung đùi bấm đốt ngón tay xem đã Tán được và dính đuợc bao nhiêu con mồi……
Thử hỏi HẮN một câu :
- Để làm gì ? Để đi Đến đâu ?
Cái Trò Chơi sương mù giữa Ảo và Thật này sẽ đến một lúc phải chấm dứt,hạ màn vì một lẽ đơn giản : Làm sao có thể mãi đóng dược nhiều màn kịch trong cùng một lúc ? Nhà diễn kịch đại tài thế nào cũng bị phát hiện và lòi cái đuôi……( ! )
Có một lúc đùa với lửa với dao thì sẽ …..
(Khi bị lộ tẩy,hắn len lẻn khoát áo rời đi nơi khác làm ăn………)
Nghĩ cho cùng,tại sao Ta không chỉ hẳn là Ta của mọi ngày ?
Ta lên Net,nếu cần viết,cần diễn đạt một điều gì thì sao không suy nghĩ và viết với điều chân thành để chia sẻ ?
Tại sao Có lại không nói, mà nói Không ?
Tại sao Ta không nhất thiết chỉ là Ta với những đặc tính ( tốt và xấu ) riêng biệt của mình ?
***
Mình đành viết chung chung như vậy !!! Mình muốn nói thêm một điều ; ‘’ Biết đâu,giữa nhữngcái Ảo, ít ra ta cũng tìm được một cái Thật ?! ‘’
mercredi 20 février 2008
lãng mạng tình yêu
Dành cho những ai đang cô đơn: Tình yêu như là cánh bướm. Bạn càng muốn bắt nó, nó càng bay xa.Nhưng nếu bạn để nó bay đi, nó sẽ trở lại vào lúc bạn không còn trông chờ nữa.
Tình yêu mang đến nhiều niềm vui nhưng nó thường mang lại đau khổ, tình yêu chỉ tuyệt vời khi bạn dành cho ai xứng đáng lãnh nhận. Bạn hãy dành thời gian để chọn cho mình người phù hợp nhất.
Dành cho những ai không còn cô đơn: Tình yêu không làm con người trở nên hoàn hảo nhưng giúp bạn tìm một người giúp bạn trở thành người tốt nhất có thể.
Dành cho những ai là dân chơi: Đừng bao giờ nói "Tôi yêu em" nếu bạn không chắc. Đừng bao giờ nói về cảm xúc nếu bạn không có. Đừng bao giờ chen vào một cuộc đời chỉ với ý muốn gây đau khổ. Đừng nhìn vào mắt ai khi tất cả những điều bạn làm là giả dối. Thật tàn nhẫn khi bạn làm cho ai đó yêu nhưng bạn không đón nhận tình yêu đó...
Dành cho những ai đã lập gia đình: Tình yêu không phải là nói: "Lỗi của em" mà là "Anh xin lỗi". Không phải "Anh ở đâu", mà là "Em đây" Không phải "Anh có thể làm gì", mà "Em hiểu" Không phải "Anh muốn em là...", mà "Cám ơn vì em là..."
Dành cho những ai đã đính hôn: Thước đo của sự hòa hợp không phải là những năm tháng sống bên nhau nhưng là cả hai đã sống vì nhau như thế nào.
Dành cho những ai thất tình: đau đớn bao nhiêu lâu bạn muốn và để cho nó dày xéo bạn chừng nào bạn có thể. Thử thách không phải là sống sót sau cơn đau mà là bạn đã học từ đó những gì.
thông điệp tình yêu
Dành cho những ai còn ngây thơ: yêu thế nào: yêu mãnh liệt nhưng đừng mù quáng, kiên định nhưng không cố chấp, sẻ chia và đừng gian trá, thông cảm và đừng đòi hỏi, biết khổ đau nhưng đừng giữ lấy nỗi buồn.
Dành cho những ai thích chiếm hữu: không gì đau khổ bằng nhìn người mình yêu hạnh phúc bên người khác nhưng sẽ còn đau khổ hơn nếu thấy người mình yêu bất hạnh bên mình.
Dành cho những ai yêu mà không dám nói: tình yêu làm bạn đau khổ khi bạn làm cho người khác đau khổ. Nó càng làm bạn đau khổ khi do người khác gây ra. Nhưng sẽ đau khổ vô cùng nếu người bạn yêu không biết bạn nghĩ gì về họ.
Dành cho những ai muốn níu kéo: điều đáng buồn trong cuộc đời là khi bạn gặp một người và yêu họ, cuối cùng bạn nhận ra rằng điều đó hoàn toàn vô nghĩa và bạn phí thời gian cho một người không xứng đáng. Nếu họ đã không xứng đáng ngay bây giờ thì họ cũng sẽ như vậy vào 1 hay 10 năm sau. Hãy để họ ở lại và lên đường...
Dành cho tất cả những người bạn của tôi: mong ước của tôi là bạn có một tình yêu chân thật, mạnh mẽ, chín chắn và không bao giờ thay đổi.
mardi 19 février 2008
Hương vị quê hương
Chẳng hiểu sao mấy ngày nay tôi lại nhớ phố Hội kinh khủng ! Chắc có lẽ Tết đến ... lại thêm đọc blog của mấy bạn nói về các món ăn . Dù ăn món Tàu món Tây, cao lương mỹ vị thế nào, rồi cuối cùng nỗi nhớ của tôi vẫn quay về những món ăn miền Trung ngày thơ bé. Tôi nhớ con cá nục hấp nhìn tươi rói. Tôi nhớ luống rau muống xanh mượt bên quê nhà. Tôi nhớ cái bánh tráng bột gạo pha thêm chút bột mì vàng rộm. Và, gộp lại, tôi nhớ món bánh tráng cuốn cá nục với rau muống sống quá chừng quá đỗi. Tôi thèm tô cao lầu , tô mì quảng hay dĩa cơm gà và thêm chén lục tàu xá dessert chi lạ !
Ăn… nỗi nhớ, có khi là ăn cả một không gian hoài niệm. Trong những ngày tết này, khi còn xa ngút ngát dặm quê, thì lòng tôi bỗng dưng nhớ những dốc chợ. Nhớ những con đường , những quán nhỏ . Trên những dốc chợ đó vào chiều hôm chợt le lói ánh lửa. Đó là ánh lửa từ những bếp quán nhỏ bé, bày biện chừng mươi ghế ngồi. Tôi thấy những tô nóng hổi, những bàn tay "ôm âu yếm" tô cho ấm. Chỉ cần ngồi ở đó thôi, chưa ăn đã thấy ngon, chưa về đã thấy nhớ.
Nhưng mà, nãy giờ sao tôi toàn nói đến những món nhà quê?. Đành rằng, người nhà quê phải ăn món nhà quê. Nhưng, ngày tết có món nào "spécial" không? Nghĩ đi nghĩ lại, nhớ tới nhớ lui, thấy món nào cũng đơn sơ đạm bạc. Thôi thì thử giới thiệu thêm ra đây một món, tuy vẫn quê mà có thể coi là lạ miệng và cũng đã lâu tôi chưa ăn lại . Là món gì vậy?. Xin thưa, đó là món tré, hay có nơi còn gọi là bì.
Rất đơn giản thôi, muốn có món tré ngon, tốt nhất bạn nên chọn thịt heo thủ (đầu), sau khi luộc chín thì xắt từng lát nhỏ mỏng, rồi ướp với gia vị gồm: muối, đường, thính, riềng, tiêu, mè… Xong xuôi, bỏ những lát thịt heo đó vào những miếng lá ổi gói lại, rồi gói thêm bên ngoài một lớp lá chuối, chưa xong đâu, quấn thêm một lớp rơm rạ, rồi dùng dây xiết thật chặt(nếu không có lá ổi , lá chuối bạn có thể bỏ trong hộp và phải ép chặt). Cách gói này thực chất là ủ để cho nguyên liệu … thăng hoa(lên men). Sau ba ngày "thăng hoa" thì sẽ có những chiếc tré thật ngon lành, vừa cay vừa chát vừa ngọt vừa bùi…Ngày tết ăn tré uống bia, hay rượu thì không còn gì thú bằng, cứ gọi là túy lúy. Chúc các bạn "bon apétit" !
mercredi 13 février 2008
Tuỳ bút đầu năm
Tôi viết những dòng này khi năm mới đang gõ cửa căn nhà của tất cả mọi người. Một năm qua đi và năm mới đến rồi. Mới đó mà một năm tha hương lại trôi qua ! Thời gian như dòng nước trôi nhanh, và thời gian như dòng sông không bao giờ trở lại. Một năm, ừ, một năm, mới ngày nào còn 2007 và giờ đã 13-02-2008 rồi ! Tôi lại thêm 1 tuổi đời tha hương nữa ... thiết nghĩ cuộc sống thế nào nếu không có chat , blog , thế giới internet này ? ? ?
Thời gian là gì? Cuộc sống là gì và cuộc sống sẽ đưa ta đến đâu, trong một dòng thời gian như một đường thẳng không ngừng về phía trước? Những gì đang chờ đợi ta ở phía ấy? Gian nan, khó khăn, thách thức, những kẻ thù, những người bạn, những thành công, bao thất bại, bệnh tật và niềm vui, nỗi buồn? Không ai có thể trả lời được, cũng như loài người đã bất lực trước câu hỏi: chúng ta là ai, chúng ta từ đâu tới và chúng ta đi tới đâu. Vì không có gì bất biến như cuộc sống. Nhưng cuộc đời giống như một con tàu cứ lầm lũi đi về phía trước, hoặc đi trong đêm tối và gió mưa mịt mùng, hoặc trong ánh nắng đẹp bình yên của một buổi sớm mai, đến một nơi đã được định sẵn cho tất cả: cái chết.
Tôi không muốn chết quá sớm vì tôi còn quá trẻ, còn bao nhiêu hoài bão và ước mơ với những điều cần phải thực hiện trong đời. Nhưng tôi cũng không muốn sống một cách vô nghĩa nhất khi thời gian cứ trôi đi và không bao giờ chờ đợi. Thêm một năm nữa lại qua, tất cả chúng ta lại thêm một tuổi, thế giới lại thêm một năm nữa của những điều bất ổn và lộn xộn, vũ trụ có thêm một hạt cát thời gian trong biển cả mênh mông thời gian của nó và có ai tự hỏi mình, ta đã là gì, ta đã làm gì, ta đã ra sao trong 365 ngày đã qua và sẽ như thế nào trong 365 ngày sắp tới? Tất cả như một cuốn phim của những hồi ức gần xa trôi qua trước mắt chúng ta và không cuốn phim nào của ai giống nhau. Có người buồn, có người vui, có người không muốn nhắc đến nó nữa, nhưng cuộc đời của chúng ta được tạo nên bởi những kỷ niệm ấy, như một vòng xoáy của thời gian và sự kiện tiếp nối nhau không ngừng, như một cầu thang xoắn ốc cứ thế trôi đi.
Một năm vừa đi qua, bạn tiếc nuối điều gì chưa làm được, điều gì làm không tốt, điều gì khiến bạn không vui, và điều gì làm bạn giận dỗi? Một năm nữa đã đến, và bạn mong ước điều gì sẽ đến với mình, với những người bạn, những người thân thiết, những người bạn yêu thương và cả ghét bỏ? Đừng mong những điều xấu hay hận thù, hãy mong những điều tốt, và cùng mong cho 365 ngày tới đầy ắp những niềm vui và yêu thương. Tôi chỉ mong một điều duy nhất, sức khoẻ. Sức khoẻ cho bạn, cho tôi, cho tất cả mọi người. Sức khỏe để làm việc, để yêu thương và chia sẻ. Sức khỏe để tiếp tục mơ ước, và làm thế nào đấy để 365 ngày mà như 730 ngày hay còn hơn thế nữa, nghĩa là cũng một ngày như thế, chúng ta làm được nhiều việc và mơ gấp đôi ngày thường. Tôi chỉ có một ước muốn vậy thôi, khi đang sống những tháng ngày tuổi trẻ mà sức lực hầu như không cạn kiệt, nhưng sẽ không như thế nữa trong vòng 20-30 năm sắp tới. Và tôi muốn có nhiều sức khoẻ để sống tốt nhất những tháng ngày này, những tháng ngày sau nữa trong cuộc đời.
mardi 12 février 2008
chúc tết
Năm hết Tết đến Đón Chuột tiễn heo Chúc ông chúc bà Chúc mẹ chúc cha Chúc cô chúc cậu Chúc chú chúc dì Chúc anh chúc chị Chúc luôn các em Chúc cả các cháu và các blogger Dồi dào sức khoẻ Có nhiều niềm vui Tiền xu nặng túi Tiền giấy đầy bao Đi ăn được khao Về nhà người rước Tiền vô như nước Tình vào đầy tim Chăn ấm nệm êm Sung sướng ban đêm Hạnh phúc ban ngày Luôn luôn gặp may Suốt năm con Chuột Cần gì là có thứ đó
mercredi 6 février 2008
Cung chúc tân xuân
CUNG kính mời nhau chén rượu nồng
CHÚC mừng năm đến, tiễn năm xong
TÂN niên phúc lộc khơi vừa dạ
XUÂN mới tài danh khởi thỏa lòng
VẠN chuyện lo toan thay đổi hết
SỰ gì bế tắc thảy hanh thông
NHƯ anh, như chị, bằng bè bạn
Ý nguyện, duyên lành, đẹp ước mong
Tết tha hương
'Mừng Xuân nâng chén ta chúc nơi nơi, mừng anh nông phu vui lúa thơm hơi...' Những lời hát êm dịu đáng yêu ấy lại đến với chúng ta trong những ngày đầu Xuân năm Mậu Tý . Xuân đến, Xuân đi rồi Xuân lại đến, mau quá, cứ như 'con tạo xoay vần', hết Xuân này lại đến Xuân kia...
Nơi xứ lạ quê người, đã hơn 25 năm qua, hay còn lâu hơn nữa, một số blogger đồng hương chúng ta đã sống qua bao lần Chúa Xuân đến thăm viếng, lòng hẳn cũng cảm thấy xao xuyến, bồi hồi mỗi lần Xuân đến. Nơi đây xứ lạ quê người không có gì là Xuân cả , chỉ có gió lạnh tuyết rơi , lòng người buồn tê tái !
"Xuân sang quê nhà hoa mai nở
Tết đến quê người hoa tuyết rơi "
Với thân phận là kẻ tha hương , mình xin chúc tất cả bạn bè trên blog , những người bạn thân của mình và cả những người chưa từng gặp mặt . Chúc tất cả các bạn năm mới nhiều thành thành công . Các bạn hãy luôn biết ước mơ , và sống hết mình trong năm mới để thực hiện những ước mơ cháy bỏng của bạn . Một năm mới lạc quan , sống vui vẻ , hướng tới tương lai cao đẹp hơn . Hạnh phúc sẽ đến thật nhiều với các bạn . Tình yêu luôn tràn ngập trong tim và nụ cười nở trên môi .
CHÚC MỪNG NĂM MỚI !