Cuộc đời là những chuyến đi ! Ừ nhỉ ? Thế là mình trở lại Luân đôn hơn mười mấy năm xa vắng . Từ Lyon bay sang Luân đôn chỉ 1h30 thôi , chỉ 1 thoáng là thấy biển Manche ( English channel ) qua cửa sổ ...
Hơn 10 mấy năm xa cách , gặp lại bạn cũ trông nó trẻ và mập ra , thật phát tướng ! Tốt nghiệp ra trường, kiếm được việc làm lương cao , lăn lộn với cuộc sống trên xứ người như nó thật dũng cảm , kiên cường ! Thật đáng ngưỡng mộ ! Nghĩ đến thân phận... mình thấy bùi ngùi , chua chát ... trong đám bạn chỉ có mình là tệ nhất !
Ngày xưa còn trong trại tị nạn , nó đã là "mọt sách". Cuộc sống với nó là phải học. Là phải đạt được cái gì đó . Không được dừng lại . Dừng lại là trì trệ. Là chết ...vì vậy ngày nay nó thành đạt , với cái bằng Tiến sĩ trong tay ,vợ đẹp con ngoan , nhà sang cửa rộng , chạy BMW ... chứ đâu có tệ mạt như mình ! Mình cảm thông & mừng cho gia phân của nó . Dù biết rằng mình không bao giờ có thể đạt đến như thế ; 1 thằng công nhân , 1 thằng Tiến sĩ nhưng chúng tôi không bao giờ nhìn ánh mắt khác . Bởi tình bạn của chúng tôi lớn hơn ,quí hơn nhiều những cái khác .
Cuộc vui nào mà chẳng tàn , niềm vui nào rồi cũng qua . Buổi tương phùng nào rồi cũng phải có lúc chia tay . Giã từ bè bạn & Luân đôn với muôn vàn lưu luyến , về lại Pháp đã 3 , 4 hôm rồi nhưng tâm hồn vẫn còn vưong vấn Big Ben , Cung điện Buckingham , Hyde park , giòng sông Thames đầy kỷ niệm ...mới tuần qua mình còn trà trộn giữa đám đông trên Oxford .st , Regent .st để shopping , hay thả hồn mình chiêm ngưỡng những kiệt tác của Van Gogh , Monet, Renoir ... trong National Gallery, chân bước không đành trong British Museum ...
Những chuyến đi là cuộc đời hay cuộc đời là những chuyến đi ... mình vẫn thường cho đó là kỷ niệm của cuộc đời viễn xứ .