..

Pages

vendredi 8 août 2008

Chuyến đi Luân đôn

Tower Bridge Coucher de soleil londonien Trafalgar square Ventilateur ?

Cuộc đời là những chuyến đi ! Ừ nhỉ ? Thế là mình trở lại Luân đôn hơn mười mấy năm xa vắng . Từ Lyon bay sang Luân đôn chỉ 1h30 thôi , chỉ 1 thoáng là thấy biển Manche ( English channel ) qua cửa sổ ...

Hơn 10 mấy năm xa cách , gặp lại bạn cũ trông nó trẻ và mập ra , thật phát tướng ! Tốt nghiệp ra trường, kiếm được việc làm lương cao , lăn lộn với cuộc sống trên xứ người như nó thật dũng cảm , kiên cường ! Thật đáng ngưỡng mộ ! Nghĩ đến thân phận... mình thấy bùi ngùi , chua chát ... trong đám bạn chỉ có mình là tệ nhất !

Ngày xưa còn trong trại tị nạn , nó đã là "mọt sách". Cuộc sống với nó là phải học. Là phải đạt được cái gì đó . Không được dừng lại . Dừng lại là trì trệ. Là chết ...vì vậy ngày nay nó thành đạt , với cái bằng Tiến sĩ trong tay ,vợ đẹp con ngoan , nhà sang cửa rộng , chạy BMW ... chứ đâu có tệ mạt như mình ! Mình cảm thông & mừng cho gia phân của nó . Dù biết rằng mình không bao giờ có thể đạt đến như thế ; 1 thằng công nhân , 1 thằng Tiến sĩ  nhưng chúng tôi không bao giờ nhìn ánh mắt khác . Bởi tình bạn của chúng tôi lớn hơn ,quí hơn nhiều những cái khác .

Cuộc vui nào mà chẳng tàn , niềm vui nào rồi cũng qua . Buổi tương phùng nào rồi cũng phải có lúc chia tay . Giã từ bè bạn & Luân đôn với muôn vàn lưu luyến , về lại Pháp đã 3 , 4 hôm rồi nhưng tâm hồn vẫn còn vưong vấn Big Ben , Cung điện Buckingham , Hyde park , giòng sông Thames đầy kỷ niệm ...mới tuần qua mình còn trà trộn giữa đám đông trên Oxford .st , Regent .st  để shopping , hay thả hồn mình chiêm ngưỡng những kiệt tác của Van Gogh , Monet, Renoir ... trong  National Gallery, chân bước không đành trong British Museum ...

Những chuyến đi là cuộc đời hay cuộc đời là những chuyến đi ... mình vẫn thường cho đó là kỷ niệm của cuộc đời viễn xứ .

samedi 19 juillet 2008

Vive les vacances ! ! !

 

Ca y est , C'est parti pour 2 semaines de vacances ! Enfin un peu de repos mérité !    C’est l’heure des vacances….

Je vais être absent quinze jours pour les vacances…je pars  me reposer à Londres, et chercher de nouvelles idées pour continuer l’aventure de mon blog….

 

Et puis

Merci à vous tous ….

Je vous souhaite à tous  de bonnes vacances !!!!

Bises. A bientôt.     

vendredi 18 juillet 2008

Ước gì

 

Chiều buồn trầm mặc, không gian như rộng hơn, trống hơn, trống và rỗng, rỗng cả tâm hồn. Nhớ quay quắt, nhớ da diết, nhớ cồn cào những tháng ngày rộn rã tiếng cười của em.

Bao lâu rồi em nhỉ? Em có còn nhớ hay chỉ có mình anh? Anh nhớ lắm. Nhớ những con đường nơi em đã đi qua, nơi anh cùng em tay trong tay …và giờ đây "ước gì" :" Em ở đây giờ này ..."

" Anh đã biết cô đơn là thế mỗi khi cách xa em .
Từng đàn chim cuối chân trời biếc tìm nơi bình yên.
Ước gì Em ở đây giờ này, ước gì Anh được nghe giọng cười.
Và hơi ấm đã bao ngày qua mình luôn sát vai kề. "

Chẳng biết từ khi nào, anh lại thích bài hát ấy như một thói quen, anh lưu vào cả điện thoại để đến dịp là anh lại hát, giọng anh buồn và ánh mắt xa xăm. Tôi không hiểu nhưng rồi tôi cũng hiểu. Tôi hiểu khi mà những câu blast trong blog anh là những cụm từ trống rỗng và đêm tẻ nhạt. Làm sao anh có thể quên khi những đêm khuya ngày xưa, anh và em những đêm hẹn hò trên bãi biển, trao nhau những lời yêu thương, tay đan tay ngồi đếm sao đêm. Tất cả là kỷ niệm trong anh, xa khuất…

" Anh đã sống những đêm trời có ánh trăng chiếu vàng.
 Anh đã sống những đêm ngoài kia biển ru bờ cát.
Ước gì em ở đây giờ này, ước gì em cùng anh chuyện trò.
Cùng nhau nghe sóng xô ghềnh đá ngàn câu hát yên bình."

Tôi mường tượng, tôi nhận ra…

Vẫn cứ ngỡ là mơ… Ngày anh đi xa …anh không khóc vì anh là con trai mà, nhưng tôi biết lòng đau quặn thắt, biết xa nhau là xa mãi mãi nhưng anh vẫn cứ hy vọng và rồi hy vọng kia trở nên mong manh, tình yêu không thành do có nhiều ngăn cách.

Anh khác hẳn, cũng chẳng muốn gặp ai, cứ nhốt mình trong nhà, hình như là nỗi đau lòng, một mình gặp nhấm nỗi đau. Thời gian gần nhau ngắn đi và xa nhau càng dài ra, em có nhớ anh không nhưng tôi biết em vẫn nhớ…

" Anh xa em đã bao ngày rồi nghe như tháng năm ngừng trôi.
Đi xa, anh nhớ em thật nhiều này người! Người yêu em hỡi! "

Anh để hình bóng em vào tim, cả những ánh mắt, những kỷ niệm của em như là một món quà pha-lê dễ vỡ và mong manh. Biết là thời gian sẽ xóa nhòa kỷ niệm, anh cũng tập cho mình cố quên em, nhưng hình như là không thể, vì trái tim anh cũng chọn những người có nét gì đó giống em - người anh yêu nhưng cuối cùng anh vẫn nhận ra mình không thể…

Em có biết không?

" Ước gì anh đã không lỡ lời, ước gì ta đừng có giận hờn.
Đẻ giờ đây cô đơn vắng tênh đời anh đã vắng em rồi.
Ước gì cho thời gian trở lại, ước gì anh gặp em một lần.
Anh sẽ nói anh luôn nhớ em và anh chỉ có em thôi. "

Anh vẫn luôn nhớ về em và anh biết trong trái tim mình không ai có thể thay thế hình bóng em trong anh. Dù biết em đã quên anh, quên kỷ niệm giữa hai chúng ta, nhưng anh vẫn giữ trong mình những hình ảnh đẹp dù tình yêu đã ra đi, ra đi theo những tháng năm dài xa cách, theo những dặm đường xa xôi, nơi ấy anh không bên em. Anh vẫn mong em sẽ vui và hạnh phúc như những tháng ngày có anh bên cạnh nhé em…

( Viết theo bài hát "Uớc gì " của Võ thiện Thanh )

jeudi 17 juillet 2008

Vợ chồng xích mích thời " INTERNET "

 

Mấy ngày này đầy công việc , lại làm thêm giờ phụ trội , mệt cả người nên không có thời gian viết blog ... mong "xóm nhà lá" thông cảm , đọc câu chuyện  lượm lặt giải sầu : 
Hai vợ chồng nọ xích mích với nhau, không ai thèm nói một tiếng nào. Buổi tối, mỗi người ôm một laptop lướt web hoặc chát chít với bạn bè.
Cho đến một hôm, anh chồng nhận được lệnh đi công tác. Chẳng may, đồng hồ báo thức bị hỏng. Người chồng đành phải nhờ đến vợ nhưng không muốn là người đầu tiên phá vỡ sự yên lặng. Anh ta nhắn IM cho cô vợ đang ngồi trước laptop: "5 giờ sáng đánh thức tôi dậy để kịp ra sân bay".

Sáng hôm sau, khi anh ta tỉnh giấc đã là 9 giờ sáng. Vợ đang băm thịt dưới bếp, còn chồng thì lỡ chuyến bay. Chồng mở laptop của mình ra và nhận được tin nhắn IM:  "5 giờ rồi... Dậy đi ! "

samedi 12 juillet 2008

Thơ vần " Đ "

Mời các bạn tham gia cho vui :

" Đừng để đợi đêm đen đau đớn
Đừng đem điều đú đởn đẩy đưa
Đường đời đăng đẳng đừng đua
Đừng đong đắm đuối đừng đùa đau đây "

mercredi 9 juillet 2008

Viết cho ngưòi tình cũ

>                               

 Em của anh !

      Anh tìm lại tất cả những lá thư em viết cho anh. Ngôn ngữ thật khoáng đạt, bộc lộ một tâm hồn đầy chất thơ. Nhưng cuộc sống không cho em tất cả, cũng như không cho anh tất cả. Chúng ta cứ phải bù trừ. Kẻ xấu lấy người đẹp, kẻ dốt lấy người khôn, kẻ khô cằn lấy người lãng mạn.


      Có phải đó là lỗi do sự bồng bột của tuổi trẻ. Hình như vậy, vì để nhận ra giá trị đích thực của cuộc sống chúng mình phải trải qua quá nhiều vất vả, cả về mặt vật chất lẫn tinh thần.


      Nhìn nhiều người thuộc lóp trẻ ngày nay khi họ lao vào cuộc sống với những kế mưu sinh khác nhau anh thấy thật giống mình. Cứ tưởng rằng có đầy đủ những vật dụng trong nhà, trên người và luôn sông sênh trong túi là đủ. Nhưng khi cảm thấy tất cả những thứ đó chỉ là hữu hạn là vô tri vô giác mới thấy tình yêu , hạnh phúc đẹp biết bao, giá trị biết bao. Muốn ru em ngủ cũng chẳng được đâu. Muốn trao em những gì nông thắm nhất cũng thật khó. Vì cái ranh giới ấy ( không chỉ là ranh giới pháp luật mà còn cả ranh giới con người nữa) .


        Ta chỉ biết kìm nén bão tố và khuyên nhau mà thôi.

        Đã bao nhiêu ngòi bút đã mòn vì phải viết về tình cảm của con người ! Nó đã và sẽ luôn luôn khó hiểu đến muôn đời.Chỉ có tình yêu là những điều mà   ta  lúc nào cũng muốn khám phá ,cho dù ta  đang trẻ hoặc đã già ! Tình yêu đến và đi bất chợt đến mức ta không thể lường trước được.

     Tình cảm của em, cũng như tâm hồn của em chỉ có em mới có thể quyết định rằng nó sẽ đi về đâu trong muôn vàn ngõ nghách của cuộc sống. Anh sẽ  như thế nào khi anh không có niềm tin ? Vậy thì:

               Hãy yêu đi ,khi ta còn có thể
               Vĩnh biệt rồi ta còn nói được chi ?
               Sống trên đời ta đừng màng danh lợi
               Chết đi rồi ta mang chúng được đâu ?...........
                                                
   Đêm đã khuya lắm rồi, giờ này chắc em đang có một giấc mơ đẹp ! Ngủ ngon em nhé ! Rồi ngày mai , mọi người sẽ lại thấy nét mặt của em rực rỡ như Hoa hướng dương.
Anh của em ! 

samedi 5 juillet 2008

Huế, thành phố và kỷ niệm

> 

 Không hiểu sao mỗi lần nhắc đến Huế tôi lại nhớ nó "vô hậu" , tuy sinh ở đất Quảng lớn lên ở Đà nẳng, Hội an và hơn hai mươi lăm năm sống trên xứ người nhưng vẫn không quên mảnh đất kinh thành đầy kỷ niệm của một cuộc tình dở dang .

Ngày tôi quen em đường phố chưa rộng và đẹp ,không đầy ánh đèn vàng , những nhà lầu cao sang, những nhà hàng, khách sạn lộng lẫy ... Đâu rồi dãy quán sắn sinh viên dọc đường Lê lợi không còn nữa ! Nhớ tô bánh canh , nhớ tô cháo gạo đỏ với cá bống thệ kho tộ ...nhớ người con gái Huế duyên dáng , dịu dàng "dạ" , "thưa" ngọt lịm ,"chi-mô-răng-rứa", với mái tóc thề, tà áo tím đã làm rung động lòng mình . Con đường dẫn vô đại nội nhớ "dễ sợ", một thuở làm nao lòng buổi chiều mưa Huế với những cây phượng già và những khẩu súng thần công...tôi muốn lang thang trở lại trên phố nhỏ , Lê lợi , Nguyễn huệ, Phan bội châu ... những con đường mà bao lần đầu chân qua đó, cất giữ cho tôi chút Huế để nhớ, để thương . Rồi đi xa , Huế sẽ trọn vẹn trong tôi với 1 ký ức thân thương , những chiều mưa hư ảo, những đêm hạ mênh mông... Huế tuyệt vời quá phải không em ? Tôi yêu Huế bởi sự mỏng manh dịu dàng, bởi em, bởi kỷ niệm...Huế đã làm tôi thật nặng tình ! Huế bây chừ có lạnh lắm không em? Bởi nơi tôi không chỉ cách xa em có mấy con đèo mà cả một đại dương. Lòng se lạnh khi chiều buông nắng tắt , tôi chớn lạnh mà lòng chưa lạnh? Tại vì tôi hay là tại xa em? Đâu phải thế - Huế ơi đâu phải thế. Tôi xa em nhưng nhớ Huế vô cùng, nhớ những ngày mưa giông nắng hạ, của ngày xưa, xưa lắm Huế yêu ơi !

Huế bây chừ có gì lạ không? Tôi xa Huế nhưng lòng nhớ Huế. Đồi thông reo trên Thiên An, Núi Ngự, hoà nhịp ca trong tiếng chuông Linh Mụ, bên dòng sông Hương lờ lửng êm trôi, có mái chèo khua dưới nhịp Trường Tiền. Tà áo tím dịu dàng nắng Huế, với chiếc nón Bài thơ ôm mái tóc thề. Bến Vân Lâu chiều nào tôi có nhớ? Nhớ ai câu, ai sầu hay ai thảm? Nhớ chợ Đông Ba, đò qua Đập Đá, nhớ ‘Đây thôn Vỹ Dạ’ hay Ngã Ba Sình? Nhớ chuông giáo đường ngân tháp cổ Phú Cam... Nhớ hàng me bay, mưa ‘reo mòn gót nhỏ’. Nhớ những ngày Huế lạnh, Huế mưa...? Và nhất là ánh đèn vàng ngay chân cầu Tràng tiền , ngồi cà phê cóc sát bờ sông, thưởng gió và nhâm nhi từng giọt café , nghe tiếng ca Huế văng vẳng theo gió lùa cả lên bờ .

Ôi tất cả làm nên hồn Huế. Huế rất buồn, nhưng Huế rất thơ. Huế là của em hay Huế của tôi? Huế là của chúng mình đó chứ. Của ngàn xưa và của ngàn đời... Huế ơi. Giờ đây tôi đã xa Huế , xa em ... còn biết bao điều chưa kịp nói nhưng vẫn cất giữ mãi trong tim mối tình vụng dại, với em , với Huế buồn . Mãi mãi trong tôi một bóng hình, mênh mang lòng quá thể ... Huế đã làm tôi nặng tình thật sao ! ! !

 

Steps

Flag Counter