Sáng nay tỉnh dậy, nhìn ra cửa sổ vẫn còn màu trắng, tuyết chưa tan hết.. Bầu trời đầy những đám mây màu xám u ám, một chút sương mù ảm đạm, giá buốt & buồn tẻ. Mùa đông năm nay sao dài lê thê, tuyết rơi đầy đường, rồi lại mưa phùn nhè nhẹ với những cơn gió buốt lạnh.
Giản đơn đi, nhỏ bé đi nếu không là tất cả....Ai đó đã từng nói như thế ...có nhiều khi cảm giác nói rằng" năm tháng cứ trôi vèo qua mắt mà không làm cách nào níu lại", nếu mà níu lại được, biết đâu tôi lại buột miệng hỏi han vu vơ về một miền kỷ niệm thật xanh xa nào đó cũng nên....nên có thể cứ để năm tháng đi qua lặng lẽ lại là một điều tốt...
Giống như con người, ... xoay vần với mọi thứ, gặp gỡ mọi điều mới mẻ và thay đổi từng ngày, từng giờ,...Giống như bốn mùa vẫn thế, đến rồi đi, đến rồi đi...lại sang một mùa mới...khoảnh khắc lưu lại sẽ chỉ là những phút giây nhẹ tênh mà thấy lòng giản đơn, câu chuyện dài cũng hóa giản đơn như một cơn gió mát thoáng qua ngày oi ả vậy thôi....
Muốn mùa đông qua thật nhanh, đem một ít lạnh bỏ vào mùa Xuân cho cảm giác se sắt ùa về, mang hơi ấm cho mùa xuân để nhìn thấy cây lá đâm chồi, trăm hoa đua nở và lòng người hớn hở đón xuân... Như thể tất cả đã qua đi, rồi tất cả sẽ bắt đầu lại...
Và những nuối tiếc , mất mát luôn làm cho người ta lớn lên và già thêm ....