..

Pages

vendredi 2 juillet 2010

Hè đến !

Vậy là một mùa hè nữa đã đến thật rồi sao ! Hôm nay tan sở, phóng xe ra xa lộ đầy xe, cùng dòng người hối hả nối đuôi nhau chạy xuống miền nam nghỉ vacance sau một năm vất vả "cày bừa". Bất chợt lại nghĩ: "Giả sử ta yêu mùa hè này nhé...!"

Ta sẽ không yêu cái nắng hè oi ả, nhưng yêu cơn mưa vội vã lúc chiều muộn của nơi đây, yêu màu lá xanh ngắt của bờ rào, mùi hoa thơm đâu đó, yêu màu vàng rộm của cánh đồng lúa mì gần nhà. Nhìn tia nắng nóng nơi đây tuông trên từng chiếc lá, nắng nhảy nhót lung linh trên những cánh hoa mong manh, nắng xô từng đám mây trắng ngần bồng bềnh trôi muôn dặm, nắng rơi vào trong đôi mắt ai đó... làm ta nhớ lại những đêm mùa hè nằm dưới cả trời sao lấp lánh nơi quê nhà yêu dấu, nhớ dáng mẹ cha hao gầy long đong... đang chờ người con viễn xứ.

 Chiều nay ngồi một mình trong căn phòng trống mà vẫn cảm thấy xung quanh thật bừa bộn, nóng nực. Ta biết chờ mong những làn gió mát, biết yêu hơn những cơn mưa rào tình cờ ập xuống, yêu hơn cái phút ngày tan đi và đêm bước tới, dịu dàng và đầy bí ẩn. Dù không có máy lạnh hay quạt máy ta vẫn thấy ấm mát như thể tựa vào bờ vai ai đó và cánh cửa mở rộng như chờ đón, lại muốn cửa sổ mở rộng thêm, để được gần hơn & yêu thương...

Ta yêu mùa hè vì biển xanh cát trắng, ta yêu mùa hè vì vị ngọt mát của trái cây chín, vị lạnh tê lưỡi của những ly kem ăn vội vì sợ chảy nước, yêu phút suy tư trước khoảng bình minh  hừng sáng, yêu phút đứng lặng trước khoảng Tú cầu, Thược dược hồng tím đang nở rộ ngoài vườn.Yêu mùa hè vì ta chợt thấy yêu cuộc sống, dù cuộc sống còn nhiều bộn bề trăn trở, nhưng ta có ai đó để yêu thương chia sẻ. Dù nghìn trùng xa cách, dù chỉ là những cú điện thoại, sms, những comment, entry viết vội, nhưng ta thấy lòng bình yên khi ở nơi xa đó có ai đang hồi âm: "Nơi đây cũng nắng!..!"

Ta cảm ơn mùa hè, vì hè đến tức là thu sẽ đến . Mùa thu đẹp, mùa thu buồn, mùa thu dịu dàng và lặng lẽ, và biết đâu, ta sẽ bên người mùa thu ...Chúc các bạn một mùa hè đầy thú vị và một mùa vacance thư giãn tươi vui ! Bonne vacance à tous !

mercredi 16 juin 2010

Hởi người tình ảo

 

Có một ai đó đã cho rằng: " Tình ảo là tình yêu qua net, là tình yêu online...", nhưng các bạn nghĩ gì khi vấp phải một mối tình ảo vụng trộm ???

Em ạ! Không biết khi viết những dòng này chính anh và em cũng không biết giữa chúng ta đó có phải tình yêu hay không ?

Chúng ta gặp nhau thế nào nhỉ? Qua comment và những dòng status, qua những avatar long lanh mà ta chỉnh sửa!

Anh tìm hiểu em chỉ qua những dòng tin, em thích anh không phải qua cái nhìn mà qua những dòng comment bình luận.

Nụ hôn của anh và em chỉ là những icônes, những cái hôn môi xa qua bài hát.

Và những món quà chỉ là quà ảo! Có nhiều lúc cả anh và em đều cùng tự hỏi, phải chăng mình đang có vấn đề?

Nhưng...

Có một sự thật

Cứ một ngày khi không thấy những dòng comment của em là anh thấy nhớ

Một ngày không thấy comment của anh là em nhắn tin

Khi vui điều đầu tiên anh nghĩ là nhắn tin cho em

Lúc buồn em chẳng tìm vai ai tựa mà dựa vai anh qua... tin nhắn

Và cứ thế

Ta yêu nhau lúc nào ấy nhỉ?

Cũng có lúc giận dỗi

Cũng có lúc hờn ghen

Có lúc ngúng nguẩy

Nhiều khi lại trốn chạy

Chúng ta đuổi theo chính chúng ta, cho những hình tượng do chúng ta tạo nên yêu nhau.

Một tình yêu kỳ lạ

Kỳ lạ nhưng anh lại thấy đầy niềm vui.

Trong cuộc sống thật cả anh và em có lẽ có cuộc sống riêng, niềm vui riêng nhưng sao niềm vui em mang lại cho anh dường như không bao giờ hết.

Em ạ, dù mai này cả anh và em đều không còn online nữa. Tình yêu đó có bị xếp vào góc kỷ niệm phủ bụi mờ nào đó thì anh cũng muốn cám ơn em, cảm ơn người tình ảo nhưng là niềm vui thật của anh, là nỗi buồn của anh cũng là nơi chia sẻ của anh.

Em sẽ mãi là tình yêu của anh em nhé!

                                                  (Thân tặng người tình ảo)ST

mardi 8 juin 2010

Hoa nhà

 Sương xuống đêm nay một góc vườn,

Hoa hồng nở thắm đẫm hơi sương.

Nhẹ nhàng trong gió mùi hương tỏa,

Chưa gặp một lần sao vấn vương.

mardi 4 mai 2010

Mưa tháng năm

             

 Đã tháng 5 rồi, hôm nay tự dưng trời lại mưa, gió lạnh từ sáng đến chiều tối, và giờ vẫn còn mưa. Trời lạnh, cũng không biết là có buồn hay không, chỉ biết trong lòng ngập tràn nỗi nhớ thương da diết. Lúc này, chỉ có một mình tôi trong căn phòng vắng, ngồi gõ lóc cóc bên bàn phím, nghe mưa rơi ngoài hiên, mưa rơi trên mái nhà. Trơ trọi và lẻ loi kinh khủng ! 

                Mưa kéo về vội vã. Vội vã đến độ ta chưa kịp chào nhau thì đã nhòa đi. Giờ đây mỗi người quay một hướng... hình ảnh cũ đã bao năm qua rồi mà sao cứ như ngày hôm qua, hiện tại không xa mà cứ sao vời vợi...không giữ được quá khứ, cũng không nắm bắt được hiện tại. Nhưng vẫn có nhiều thứ tốt đẹp mà mình đã có. Nghĩ như vậy cũng chợt thấy thật hạnh phúc. Có nhiều điều muốn nói ra...nhưng thôi, giữ lại cho riêng mình vậy. Tôi yêu những gì tôi đang có, cho dù đó là thực tế hay ảo giác thì tôi vẫn thấy ý nghĩa.

               Cái con người trong tôi vẫn hay đa sầu và đa cảm như thế nhỉ? Những cơn mưa từ miền quá khứ kéo về hiện tại rơi đến tương lai. Có những cơn mưa hội ngộ. Có những cơn mưa chia ly... Phải chăng tình yêu loài người ướt đẵm trong mưa?  Biết làm sao được, dù có muốn thay đổi cũng không thể thay đổi được gì, mà thay đổi làm gì nhỉ ? Sống tình cảm để còn có thể cảm nhận được cuộc sống xung quanh mình, để mà yêu đời, yêu người và yêu cuộc sống này. Cứ thế tôi vẫn mong mưa cứ rơi, mưa làm lơ đãng, ngộ nghỉnh ngồi góp nhặt lại kỷ niệm của bao mùa mưa qua. Hỏi lòng mình mưa đã thôi rơi !

Steps

Flag Counter