..

Pages

mardi 14 septembre 2010

Nếu một ngày nào đó người bạn ảo... muốn gặp bạn

 

Nếu một ngày nào đó có người bạn ảo... muốn gặp mình... thì có lẽ mình sẽ từ chối ! Mình biết thế giới này là ảo, nhưng nhiều lúc cảm thấy thật. Bởi một lẽ đơn giản, chính con người tạo ra nó ! Tình bạn hay tình yêu trên mạng... cho ta sự mơ màng nhớ nhung, sự hy vọng, sự chia sẻ, sự ngọt ngào, sự lãng mạng và những gì kỳ diệu nhất. Nhưng nếu một người nào đó muốn gặp ta hay yêu ta nhưng ta lại không muốn... thì xin hãy tôn trọng vì tình bạn hay tình yêu đã đến gõ cửa trái tim ta, nhưng hãy nhẹ nhàng từ chối nhận món quà mà mình không thể đáp lại. Đừng nhận để rồi gây đau khổ cho người ấy.

Tình bạn trong thế giới ảo này, có mơ hồ hão huyền xa xăm không ? Nhưng nhiều lúc mình lại thích cái cảm giác ảo này. Bởi một điều nơi đây không có sự phân biệt tuổi tác, giàu nghèo, địa vị hay vật chất...đúng hơn không có điều gì ràng buộc bận tâm. Bạn là ai ? Bạn ở đâu ? Có gia đình hay chưa ? Công việc của bạn là gì ? Tất cả những câu hỏi này đều thừa thãi ! Bởi với mình, nó không quan trọng bằng chính cách thể hiện tình cảm của bạn với mọi người. Có lẽ vì vậy mình không muốn gặp bạn ngoài đời, sợ sẽ thất vọng giữa cái thật và ảo.Mình và bạn tuy lạ mà quen. Tuy xa mà gần. Dù chưa biết bạn là ai và cũng chưa bao giờ gặp nhưng mình vẫn thầm mong tình bạn chân thành dù có thể sẽ không bao giờ gặp bạn trong đời thật. Có lúc tự hỏi: Mình & bạn ở đâu trong thế giới ảo này ? 

Merci sự quý mến và yêu thương của bạn đã dành cho mình. Dù là ảo hay là thật, dù thế nào đi nữa, hãy trân trọng, cư xử tình bạn như chính mình, mọi con tim đều có cùng cảm nhận về nỗi đau và niềm hạnh phúc ngay cả khi trên mạng lẫn cuộc sống.

lundi 6 septembre 2010

Những lá thư tay... một góc kỷ niệm

 

Một góc kỷ niệm trong ngôi nhà của mình thật đơn sơ và giản dị, đó là những album hình & những lá thư tay, hành trang đồng hành của đời tị nạn mà mình cất giữ như báu vật. Lâu lâu mình hay đọc lại những lá thư xưa... nhớ lại những kỷ niệm êm đềm vui buồn lẫn lộn. Chỉ một góc đơn sơ nhưng đó là 1 góc kỷ niệm luôn cho mình một cảm giác ấm áp gần gũi thân quen như không thể xa nó được. Bất chợt, tự nhủ đã lâu rồi mình chưa nhận và viết một lá thư tay !

Với thời đại internet phát triển không ngừng. Viết thư tay mình cảm thấy lười thật, lại thấy mất thời gian. Viết xong phải đi gửi, rồi lại chờ đợi đứng ngồi không yên mong ngóng tới ngày nhận được thư hồi âm.

Thời buổi này đâu cần phải mất nhiều thời gian công sức cho một bức thư, muốn liên lạc với nhau người ta chỉ cần viết một cái e-mail rồi click một cái là xong, ngay cả trên điện thoại mình có thể gửi, hoặc người ta có thể chat với nhau qua messenger, facebook...chỉ trong vài giây người kia có thể nhận được hết những thông điệp yêu thương từ người thân của họ mà không cần phải tốn quá nhiều thời gian giấy mực. Song, chợt nghĩ giá trị của những lá thư tay ngày nay đã chìm vào quên lãng. Nhớ lại những ngày trong trại tị nạn mình hay viết thư, ít nhất một tuần cũng một lá. Những lá thư viết nắn nót, nâng niu cho gia đình, bè bạn bốn phương với ánh đèn phòng hắt hiu khi mọi người đang ngủ. Những lá thư có khi đẫm giọt nước mắt và những nỗi buồn xa xứ của mình. Giờ đây dù thời gian đã qua đi, dù có bao nhiêu thay đổi, dù nét chữ trong thư đã nhòe theo năm tháng, dù mảnh giấy đã trở nên úa vàng... cho đến bây giờ mình vẫn giữ những bức thư ấy, bởi với mình đó là những kỷ niệm của đời tị nạn trên xứ người.

Ngày nay, thiên hạ có thể click một cái để gửi cho nhau những lời yêu thương, người ta có thể gọi điện thoại cho nhau hàng giờ, người ta có thể thấy nhau qua màn hình... Nhưng tất cả những thứ ấy sao quá mỏng manh như thế giới ảo... bởi mình sợ một ngày nào đó người ta cũng có thể đơn giản "click" một cái là "delete" tất cả... chìm vào quên lãng.

lundi 16 août 2010

Vacance... khoảng lặng trong những ngày nghỉ hè...

 

Sau một năm bề bộn vất vả trong cuộc sống vội vã này... hè đến - dù sao đi nữa mình cũng cần một vài tuần vacance thư giản. Năm nay mình lên núi, xa thế giới internet, xa sự tiến triển của nhân loại... tìm một khoảng lặng bình yên, thanh thản cho cuộc sống để không lãng quên ta trong chính cuộc sống của mình.

Sau hơn 2 h lội bộ xuyên rừng, băng đèo, vượt thác... theo những con đường đá mòn gồ ghề, ngoằn ngoèo, có lúc xuyên giữa rừng lá ngút ngàn, nắng chỉ chiếu qua kẽ lá mình đi trong bóng mát... khi lên đến đỉnh hơn 1200m, dường như mọi khó khăn mệt mỏi tan đi nhường chổ cho cái cảm xúc ngất ngây của thiên nhiên núi đồi hùng vĩ.

Ánh nắng nhè nhẹ, dịu dàng cùng làn gió mát trên đỉnh núi bao la làm mình thật thư thản. Ngả mình xuống bãi cỏ dại mềm êm ái; ngắt một cụm lavande, đắm chìm vào mùi hương lavande thơm dịu mát như muốn tựa vào bề vai ai đó để cùng nghe tiếng gió vi vu và tiếng suối rả rích. Nhìn những cánh diều hâu bay lượn, mình cảm thấy thật nhỏ bé. Trên bầu trời trong xanh, vài chú diều hâu uốn lượn trong không gian bao la vô tận. Có lúc chúng thật nhu mì, dang cánh lượn theo làn gió nóng trong không trung. Nhưng thỉnh thoảng, chúng bay vút lên cao, mạnh mẽ như đang hét lên sung sướng khi được tự do bay cùng với gió.

Một khoảng lặng của một ngày nghỉ trên đỉnh núi không một tiếng xe, tiếng điên thoại... xa sự civilisation của loài người thật không bỏ công. Cuộc sống hiện đại mang nhiều tiện nghi cho con người chúng ta nhưng than ôi cũng lấy mất sự thân thiện, nhân ái của con người ít nhiều. Cuộc sống thật muôn màu... bởi vậy đôi khi mình cũng cần dành những khoảng lặng để nhìn lại, để lắng nghe, để chia sẻ, suy ngẫm và nhận ra những điều mà trước đây có thể vô tình không nhận ra hoặc đã bỏ qua...

Càng trong tĩnh lặng mình sẽ càng nhận được rõ hơn ! Bonne vacance à tous !

lundi 26 juillet 2010

Bánh mì Pháp

 

Nói đến bánh mì Pháp thì đủ loại nào là: Pain, Parisienne, Baguette, Ficelle, Petit pain complet, Pain au son...  nhưng người Việt ai cũng biết bánh mì baguette cả. Đi nhiều nơi trên thế giới, nhưng về lại xứ Tây mình vẫn thích bánh mì Pháp ! Mỗi sáng nếu có thời gian mình vẫn ra tiệm mua ổ bánh mì nóng hổi mới ra lò, về nhà trét bơ cùng confiture, chấm vào ly cà phê đen nóng .. chầm chậm đưa vào miệng và .. nhai một cách sảng khoái ! ... Dường như chỉ có người Pháp mới làm được những ổ bánh mì Baguette đúng cách, bên ngoài dòn sụm và bên trong mềm tơi như bông, lại ít ruột.

Có người cho rằng rằng baguette là bánh mì truyền thống của người Pháp nhưng nó chỉ mới  xuất hiện vào khoảng năm 1920, ở Paris . Trước đó, người ta vẫn dùng những ổ bánh mì to cỡ 2 kg  hay hơn nữa , bánh có nhiều ruột mềm để giữ được lâu cả tuần .. mỗi khi ăn cứ việc cắt dần vào nhưng mà .. phải ăn nguội .  Bánh mì baguette ra đời thích hợp với cuộc sống  ở thành phố ... vì bánh nhỏ ( 250 gr)  vừa tầm 1 người ăn ... và mua lúc nào ăn lúc đó ,  giòn rụm . 

Từ ngày ra đời , baguette đã nhanh chóng trở nên món ăn tiêu chuẩn của người Pháp đến độ đã có luật lệ hẳn hoi, để bảo đảm phẩm chất của nó : bánh phải có kích thước dài từ  60-70 cm , ngang từ  6-7 cm, cân nặng giữa 250-300 gr  và .. có khứa trên thân bánh , các tiệm bánh mì có nhãn hiệu Boulangerie chỉ được phép bán bánh ra lò trong cùng ngày, không được bán bánh mì bột đông đá v.v..

Mỗi năm tại Paris lại có cuộc thi " Tiệm bánh mì baguette ngon nhất Paris " và vinh dự của người thắng giải là được cung cấp baguette cho dinh Tổng thống Pháp mỗi buổi sáng .

Thôi ngừng nha, phải chạy ra tiệm mua bánh mì nếu không thì hết Baguette !

samedi 24 juillet 2010

Ảo hay thật ? Thế giới blog này ?

 

 Sau những trận nắng oi ả, chói chang nóng gắt của mùa hạ, hôm nay trời lại đổ mưa rào, khí trời trở nên mát mẻ dịu lại. Tâm hồn cảm thấy thật sảng khoái, lâng lâng... rồi lang thang thả hồn trên mạng. Sự tình cờ hay cố ý - mình nói chuyện với một blogger, một người thật hàm tiếu, nhí nhảnh, vui tính tuyệt vời. Người ấy nói rằng có thể blog là tất cả tâm hồn nhưng đối với người ấy nó chỉ là những phút cao hứng mà thôi, tôi trả lời rằng tôi chả bao giờ đặt cả tâm hồn mình vào duy nhất một thứ gì cả , ngay cả tình yêu chứ đừng nói chỉ là một cái blog trên mạng, và tôi cũng đồng ý rằng, blog chỉ là những phút cao hứng, cụt hứng hoặc đi tìm hứng mà thôi…  Quay lại câu chuyện của chúng tôi, người ấy nói có lần cao hứng làm được một bài thơ tình, thế là nhận được rất nhiều comment chia sẻ đầy thương cảm vì tưởng người ấy bị… bồ đá, sau đó phải mắc công đi giải thích lung tung…Tôi nói rằng, thì cứ đóng cho trọn vai bị bồ đá luôn việc gì phải đi giải thích, vì có rất nhiều người đọc blog biết đâutrong đám ấy có kẻ mến hay thương hại mình...nghĩ thật buồn cười !

                               

  Mỗi người chọn cho mình một cách viết blog, tất nhiên không phủ nhận rằng dẫu có viết gì thì đó cũng là một phần cuộc sống mình, suy nghĩ của mình, tâm hồn mình…Nhưng chắc chắn nó, cái blog ấy, không phải là mình 100%. Có người xem blog là nhật ký, có người làm blog làm nơi giao lưu chia sẻ, có người dùng để sáng tác, có người dùng để làm quen tán tỉnh, hoặc để tuyên truyền chính trị…Với mình blog chỉ là nhật ký mở, đã từng viết rất chi tiết về cuộc sống và kỷ niệm của mình. Có lần một bạn đọc entry của mình cứ cho mình là nhà văn, trong khi mình chỉ là một công nhân tầm thường hàng ngày vất vả "cày bừa" trên xứ người.

Tóm lại, cuộc sống bình yên lắm, chỉ có bão lòng đôi khi nổi mà thôi, mà bão thì đến nhanh, đi cũng nhanh,  blog có nhiệm vụ lưu giữ lại những lần cao hứng như thế đó….Tất cả chỉ là ảo ảnh , không hơn... Thật thật ảo ảo đừng nên cố tìm hiểu hay suy diễn là thật hay ảo, mà chỉ nên comment như nó là một tác phẩm mà thôi, nó tồi thì chê, nó hay thì khen, đọc được ý đồ của người viết càng tốt, không đọc được cũng không sao, nhưng đừng hỏi linh tinh, về những điều không cần thiết.  Cám ơn thế giới blog này mang cho mình những người bạn tuyệt vời ! Rất mong những dòng comment thân thiết của các bạn và Merci du commentaire ! Bon week-end à tous !

Steps

Flag Counter