Mới đó mà đã hơn 2 tuần nó giã từ xứ Việt. Thời gian không bao giờ dừng lại và cũng không chờ một ai. Hôm nay một ngày nắng đẹp, nắng nơi đây không oi ả gay gắt như xứ mình nhưng cũng làm cho nó nhớ lại những gì đã qua từ tháng trước. Ai đó cho rằng:“ Có những điều trôi qua, có những người trôi qua, có những tình cảm trôi qua, và có những thứ đọng lại trong ta thì đó là nỗi nhớ” đúng thật.Có bao giờ bạn bắt giác dừng lại giữa cuộc đời và nhìn ngắm lại những gì đã qua, những kỷ niệm, những hình bóng đã cũ, những nụ cười đã cũ nhưng vẫn nằm lại đó, vẹn tròn, và quá khứ sẽ như một thước phim quay chậm cũ hiện lên trước mắt, nhắc ta nhớ, những nỗi nhớ khi mơ hồ, khi rõ ràng, những nỗi nhớ mà đôi lần ta lại gọi bằng cái tên mộc mạc: nỗi nhớ không tên.
Nhớ hôm nào lòng nôn nao ngồi chờ chuyến bay từ Sài gòn về Đà nẵng...chỉ chưa đầy hai mươi phút taxi (từ Đà nẵng về Hội an) thong dong trên một chặng đường dài hơn 30km, nó đã trở về với cái thị xã Hội an nhỏ nơi hai mùa mưa nắng...đúng tối 30 Tết.
Mệt nhoài! Bước xuống khỏi chiếc xe, mang hành lý vào nhà mới. Rồi vội vã chạy ra nhà cũ nhậu nhẹt cùng đám bạn cũ đón giao thừa. Nó đã về tới phố Hội chăng! Một người bạn lại nói:" Mi đi mô mà biệt tích luôn!"Nó chỉ mỉm cười... 1, 2, 3 dzô. Một ngụm cognac nóng cả người làm quên đi cơn gió lạnh cuối năm mà người ta cho là lạnh nơi đây nhưng với nó chỉ thấy mát. Rồi một cơn gió ùa tới... Gió mát, nó yêu gió lạ thường.
Nó ít khi về quê... Nó chỉ quay về chỉ những khi nó cần, rất cần một khoảng không gian và thời gian để nó nghĩ ngơi, nuôi dưỡng lại những tâm tư, tìm lại những gì đã mất.
Một chút gì để nhớ...giờ đây nó đang nhớ gì ? Có hay chăng những hình bóng...người em gái Quảng nam thiết tha trong bàn nhậu hay những "con gà móng đỏ"tơ thơm miền Tây...
Nỗi nhớ thật lạ, khi chợt đến khiến ta ngỡ ngàng, khiến ta chìm trong một nốt trầm xao xuyến. Cuộc sống như một bản nhạc dài, mà đôi khi dừng lại, như một nốt lặng giữa những phím đàn, để nghe yêu thương, nghe nỗi nhớ ùa về, nghe những gì thuộc về quá khứ bỗng chốc trở nên sống động, khơi dậy những cảm xúc đã ngủ quên trong tâm hồn... Còn một chút gì để nhớ, còn một chút gì để thương ???