..

Pages

lundi 21 mars 2011

Một chút gì để nhớ...

 

 

Mới đó mà đã hơn 2 tuần nó giã từ xứ Việt. Thời gian không bao giờ dừng lại và cũng không chờ một ai. Hôm nay một ngày nắng đẹp, nắng nơi đây không oi ả gay gắt như xứ mình nhưng cũng làm cho nó nhớ lại những gì đã qua từ tháng trước. Ai đó cho rằng:“ Có những điều trôi qua, có những người trôi qua, có những tình cảm trôi qua, và có những thứ đọng lại trong ta thì đó là nỗi nhớ” đúng thật.Có bao giờ bạn bắt giác dừng lại giữa cuộc đời và nhìn ngắm lại những gì đã qua, những kỷ niệm, những hình bóng đã cũ, những nụ cười đã cũ nhưng vẫn nằm lại đó, vẹn tròn, và quá khứ sẽ như một thước phim quay chậm cũ hiện lên trước mắt, nhắc ta nhớ, những nỗi nhớ khi mơ hồ, khi rõ ràng, những nỗi nhớ mà đôi lần ta lại gọi bằng cái tên mộc mạc: nỗi nhớ không tên.

Nhớ hôm nào lòng nôn nao ngồi chờ chuyến bay từ Sài gòn về Đà nẵng...chỉ chưa đầy hai mươi phút taxi (từ Đà nẵng về Hội an) thong dong trên một chặng đường dài hơn 30km, nó đã trở về với cái thị xã Hội an nhỏ nơi hai mùa mưa nắng...đúng tối 30 Tết.

Mệt nhoài! Bước xuống khỏi chiếc xe, mang hành lý vào nhà mới. Rồi vội vã chạy ra nhà cũ nhậu nhẹt cùng đám bạn cũ đón giao thừa. Nó đã về tới phố Hội chăng! Một người bạn lại nói:" Mi đi mô mà biệt tích luôn!"Nó chỉ mỉm cười... 1, 2, 3 dzô. Một ngụm cognac nóng cả người làm quên đi cơn gió lạnh cuối năm mà người ta cho là lạnh nơi đây nhưng với nó chỉ thấy mát. Rồi một cơn gió ùa tới... Gió mát, nó yêu gió lạ thường.

Nó ít khi về quê... Nó chỉ quay về chỉ những khi nó cần, rất cần một khoảng không gian và thời gian để nó nghĩ ngơi, nuôi dưỡng lại những tâm tư, tìm lại những gì đã mất.

Một chút gì để nhớ...giờ đây nó đang nhớ gì ? Có hay chăng những hình bóng...người em gái Quảng nam thiết tha trong bàn nhậu hay những "con gà móng đỏ"tơ thơm miền Tây...

Nỗi nhớ thật lạ, khi chợt đến khiến ta ngỡ ngàng, khiến ta chìm trong một nốt trầm xao xuyến. Cuộc sống như một bản nhạc dài, mà đôi khi dừng lại, như một nốt lặng giữa những phím đàn, để nghe yêu thương, nghe nỗi nhớ ùa về, nghe những gì thuộc về quá khứ bỗng chốc trở nên sống động, khơi dậy những cảm xúc đã ngủ quên trong tâm hồn... Còn một chút gì để nhớ, còn một chút gì để thương ???

dimanche 13 mars 2011

Trở về Phố Hội ( tt )

 Trở về quê hương  lần này sau nhiều năm xa vắng. Cảm giác thật lạ! Lúc máy bay sắp hạ cánh trên bầu trời Việt Nam tự nhiên tim mình đập mạnh và cảm giác khó tả lắm. Ngắm nhìn Saigon sau bao nhiêu năm rời xa nó. Lần này ra khỏi Hải quan lẹ hơn, chỉ có chờ hành lý hơi lâu. Một người Việt bên cạnh thốt lên: “Ôi sao mà léo nhéo tiếng Việt nhiều thế! Nghe sướng cả tai”. Mình bật cười vì câu nói vui vui của người bạn.

 

Sàigon đón đứa con lang thang trở về nơi đất mẹ…

 

 

Ngồi trên taxi về Gò vấp, nhìn Sài Gòn về đêm vẫn lung linh ánh đèn huyền ảo trên những con đường rợp bóng cây. Sài gòn lúc nào cũng nhộn nhịp người qua phố. Sài gòn bây giờ hình như nhiều xe hơi & gắn máy hơn trước. Sài gòn bây giờ hình như là khói bụi & ô nhiễm hơn xưa. Và chắc chắn một điều là có nhiều thay đổi! Và có một điều mà suốt 8 năm qua không thay đổi và làm mình ngạc nhiên, đó là những quán nhậu & cà phê đầy đường … Sàigòn vẫn thế…

Sáng thứ hai kể từ ngày trở về, cùng người bạn hàng xóm thả hồn nơi quán café đầu ngỏ. Mình nhâm nhi ly café đá to đùng đắng nghét. Nghe lòng chơi vơi qua từng câu hát: "Em ra đi nơi này vẫn thế… Vẫn có em trong tim của mẹ… Phố em qua gạch ngói quen tên… Em còn nhớ hay em đã quên?! Em còn nhớ hay em đã  quên?! "

 

Những bài tình ca của TCS cất lên…, và dường như nỗi cô đơn chính là vực thẳm linh hồn mà nghệ thuật cần đạt tới, như đạt tới chân thân của mình, để từ đấy cũng biết khước từ mọi ảo tưởng cuộc đời. Những bản tình ca của Ông cuối cùng lại là bài kinh cầu bên bờ vực thẳm, lay động ý thức về thân phận ở bất cứ ai mê muội định tìm một chỗ ẩn trốn an tòan giữa cõi đời.

Và đâu đó trong cuộc đời này: "Khi đất nước tôi thanh bình, tôi sẽ đi thăm...", mình sẽ đi thăm...

Sẽ tranh thủ gặp gỡ bạn bè cũ thân thương trước hết. Nghỉ ngơi một thời gian ngắn rồi sẽ đi thăm. Thực hiện những kế hoạch nho nhỏ cho mình…

 

Quê hương hãy mở rộng vòng tay đón người con viễn xứ trở về !

mercredi 9 mars 2011

Trở về phố Hội

 

Ai cũng có quê hương nhưng khi ra đi lại luôn nhớ về nơi chôn nhau cắt rốn... với mình Phố Hội lúc nào cũng trong tim mặc dầu nhiều năm xa vắng.

Lần đầu tiên sau gần 8 năm xa quê hương, tôi mới có cơ được hội trở về. Tám năm, một khoảng thời khá dài, hay nói đúng hơn là đủ dài để những thay đổi tưởng chừng như không thể cũng sẽ xảy ra. Càng gần đến Việt Nam tôi càng trở nên náo nức, và tim tôi đập càng mạnh hơn khi máy bay gần đến Sài Gòn. Nhưng, trong cảm giác vui mừng và náo nức đó, bỗng dưng minh lại có cảm giác lo sợ. Tôi sợ rằng sự thay đổi quá mức của những cảnh vậy cũ, những con người xưa sẽ làm tôi lạc lõng. Và điều tôi sợ nhất đó là những thay đổi, những sự thật sắp hiện diện trước mắt sẽ như một cơn sóng lớn cuốn đi tất cả những hình ảnh và kỷ niệm đẹp mà bấy lâu nay tôi vẫn rất trân trọng.

Khi máy bay từ từ tiến về Sài Gòn và đặc biệt là lúc máy bay hạ cánh, hình ảnh của những ngôi nhà cao tầng, những cánh đồng xanh mướt, những dòng sông uốn khúc trĩu nặng phù sa mà lúc ra đi tôi không có dịp nhìn khiến tôi cảm thấy Việt Nam rất xa lạ, xa lạ như lần đầu đến thăm một nước nào đó. Nhưng khi bước chân xuống phi trường, cái nóng oi bức của những ngày cuối năm, khung cảnh chen chúc của những gương mặt Á đông xa lạ nhưng tưởng chừng như rất thân quen kia khiến cho kỷ niệm lại tràn về trong tim và tôi cảm thấy Việt Nam không còn xa lạ nữa.

Trong chuyến đi này, tôi đã có cơ hội được gặp những người bạn mà lâu nay tôi chỉ biết qua những cái nick trong yahoo hay multiply, tôi được gặp lại những người thân, và những người bạn đã gắn bó với tôi suốt thời thơ ấu. Tuy nhiên, bên cạnh đó cũng có một số người mà vì một lý do nào đó khiến tôi không thể gặp được. Nhưng dù sao, tôi đã trở về, về đến quê hương của mình...

"Ta trở về người còn nhớ hay quên
Hay tất cả bồng bềnh trôi theo sóng
Góc tim nhỏ đã xóa nhòa hình bóng
Và lu mờ vào một cõi xa xăm."

lundi 24 janvier 2011

Phố Hội, Xuân này ta sẽ về...

 

Xuân lại về trên xứ người mang theo những ngày đông giá rét ! Xuân tới mang theo hơi ấm của yêu thương và tiễn đưa những ngày cũ. Có lẽ ai xa xứ cũng đang có những cảm giác như mình lúc này, một cái gì đó mộc mạc thân thương bỗng chợt ùa về...Xuân đến lặng lẽ, nhẹ nhàng không ai hay, ai biết, khoát cái áo choàng ấm áp bước ra ngoài vườn nhìn cỏ đóng băng trắng xóa... lòng bỗng bâng khuâng... Tết sắp đến rồi sao ?Xuân không đem đến niềm hạnh phúc qua vẻ ngoài lạnh lẽo như đông. Xuân mang hơi ấm mơn man khắp da thịt, mang sắc màu nhuộm thắm phố phường. Xuân năm nay sao lại kỳ vậy? Xuân lạnh, với mùa đông băng giá -10°C, cùng những cơn gió rét cắt thịt da cứ ùa về luồn lách vào từng góc nhỏ . Xuân ơi sao lại thế ? Xuân giận hay sao ?Xuân dỗi mất rồi ! 

Xuân đến nơi đây, nơi mình ở, người Việt định cư không nhiều bởi thế những ngày cận Tết trôi qua thật bình dị như bao nhiêu ngày khác. Tất cả những gì tôi nhận được chỉ là những lời chúc, những cuộc gọi, những cái ôm gió thân thương từ Việt Nam gửi sang. Những ngày giáp Tết, mình thường gọi điện về nhà hỏi má đã sắm Tết đến đâu rồi và bao giờ cũng vậy, má luôn thổn thức: "Nhìn con nhà người ta về ăn Tết, má nhớ con biết bao!". Má đâu biết rằng ở phương trời xa ấy mình cũng bao nhiêu lần nức nở, xót xa.

 

Phố Hội ơi ! Xuân này ta sẽ về... thả mình bên sông Thu bồn , để thưởng thức những gì mà thiên hạ cho rằng: “Đất Quảng Nam chưa mưa đà thấm, rượu hồng đào chưa nhấm đà say”, để gặp lại "Người Quảng" hay cười, hay nói, để nghe lại giọng Quảng sền sệt, vừa nhanh, vừa khó nghe nhưng mộc mạc, dễ gần mà mình đã mất.

Một chút lặng lẽ trong cuộc sống tất bật này, ta chạnh lòng nhớ về xa xưa... nhớ nhà, nhớ quê, nhớ về nơi ta đã một thời được sinh ra và lớn lên, nơi mình "chôn nhau cắt rốn". Nơi miền xa xôi ấy với biết bao hoài niệm: có thể là những chuỗi ngày hồn nhiên vui tươi, là những kỷ niệm êm đềm hạnh phúc; nhưng cũng có thể là những tháng ngày vất vả, cơm không đủ no, áo không đủ mặc, với củ khoai củ sắn để ăn sáng cắp sách đến trường, là những trận đòn vì cãi lời ba má. Có khi ta nhớ lại những con đường, hay một bóng hình xưa thoáng vụt qua. Để rồi thương nhớ ùa về, bùi ngùi... Phố Hội ơi ! Xuân  này ta sẽ trở về !


 

lundi 20 décembre 2010

Giáng sinh vui vẻ !

 


 

Không bao lâu nữa Giáng sinh và một năm mới nữa lại đến ! Mình xin chúc tất cả các bloggers, những người bạn thân của tôi, những người tôi quen và cả những người chưa từng gặp mặt... chúc tất cả mọi người sẽ trút bỏ được mọi lo toan, luôn có được niềm vui và hạnh phúc bên những người thân yêu - nhất là sẽ được nhiều quà như mình mong muốn - Chúc tất cả các bạn một năm mới nhiều thành công. Hy vọng các bạn gặp nhiều may mắn, ước mơ và sống hết mình trong năm mới để thực hiên những hoài bão của các bạn. Hạnh phúc sẽ đến thật nhiều với các bạn. Tình yêu luôn tràn ngập trong tim và nụ cười nở trên môi !

A toute ma famille, à tous mes amis -ies, mes bloggers, je vous souhaite un Joyeux Noël remplie de bonheur et d'amour.
At my whole family, all my friends, my bloggers,I wish you a Merry Christmas filled with happiness and love.
Joyeux Noël à tous
Merry Christmas to all of you
 

lundi 13 décembre 2010

Đông đến, Giáng sinh lại về !!!

 


Thu mới vội bước qua, để lại vài chiếc lá muộn màng chỏng chơ bên vạt đời... thì những cơn gió lạnh buốt mùa đông lại đến, từng đợt gió mùa len lỏi qua từng góc phố chênh vênh, qua tâm hồn hiu quạnh. Một nỗi niềm rưng rức và run rẩy trong cái giá buốt của phố phường. Có đôi lúc đất trời rộng rãi mà chẳng chứa nổi một người. Có đôi lúc thấy đời vui như thế nhưng cõi lòng lại chùng chình, man mác. Người vẫn nối gót nhau miệt mài trên phố hun hút.

Một mùa đông tha hương nữa lại đến, cùng mùa Giáng sinh tươi vui rộn ràng, đâu đó những giai điệu Silent night, Jingle bell... ngọt ngào bên tai... quyện với ánh đèn màu rực rỡ. Nhưng bất chợt cái cảm giác cồn cào nhớ nhung như bàn tay lạnh lùng đang xé nát tâm hồn khắc khoải lại đến. Mình đã đọc được ở đâu đó rằng yêu là ích kỷ và đòi hỏi, còn thương là cảm thông, gắn bó, học cách thứ tha, chia sẻ. Mình tự hỏi mình đang ở đâu giữa yêu và thương, giữa ích kỷ tầm thường và chia sẻ gắn bó. Có phải chăng quá yêu để thương một người? Có phải chăng có những chuyến ra đi để trở về và nhận ra mình cần điều gì, yêu như thế nào?

Quá khứ và hiện tại đan xen nhau như tấm lưới bao trùm lên cuộc đời khiến người ta ngã nghiêng, chuếnh choáng như kẻ say rượu mang hơi nồng dĩ vãng.Và mình lạc lõng, vô định giữa chốn phồn hoa, miên man với dòng nghĩ suy trôi trong tâm trí. Đôi tay trần chạm vào khoảng không mênh mang, trống vắng và lạnh lẽo…Lạnh lẽo đến lặng câm. Khi con người ta lớn thường hay suy nghĩ mong lung, những trải nghiệm ở một quãng nhất định của đời người, khiến ta nhận ra những khắc dấu trong từng tì vết của cuộc sống - mất mát, đong đầy, hạnh phúc và rời xa... Có những mùa đông dành cho những nâng niu và vụn vỡ, những nhắc nhớ không quên... Phải chăng Noel đến đong đầy những hoài niệm xen lẫn những ưu tư ? Kỷ niệm là những bình minh xám bạc nơi đây, gió rét buốt len lỏi trong tưng thớ thịt, trong từng vân nỗi nhớ. Một chút nuối tiếc hiện lên rồi bỗng chốc tan trong hơi thở ! Những ngày đông dài  rét lạnh nơi đây vẫn đủ hơi ấm viết những bài thơ, vẫn thấy cuộc đời dịu dàng vỗ về những mảng ký ức loang lổ, khắc khoải và đợi mong..

Lại thêm một Giáng sinh tha hương nữa sắp đến phải không các bạn ! Với cái lạnh rét buốt nơi đây nhưng mình vẫn hy vọng các bạn được vòng tay ấm áp, hạnh phúc qua những lời chúc, lời chia sẻ đầy ý nghĩa. Và mong các bạn một Noel tươi vui, an lành...nhận được nhiều quà, kèm theo những cánh thiệp nhỏ đầy những lời chúc mến yêu !


jeudi 2 décembre 2010

Đông tha hương

 

Ngoảnh đi ngoảnh lại, tháng 12 đã đến, lại thêm một mùa đông tha hương nữa ! Mùa đông đến cùng mùa Giáng sinh tươi vui nhưng cũng mang đến cho ta những nỗi buồn. Ngoài sân gió buốt, tuyết rơi lạnh lẻo. Năm nay tuyết rơi sớm & lạnh hơn mọi năm, cái lại tê tái - 7°C làm làn môi khô nức nẻ. Bất chợt chạnh lòng thấy thời gian vô tình quá, tuyết rơi rồi tan đi không biết chảy vào đâu... Rồi đây, sau bao nhiêu tình cờ như định mạng, bao nhiêu nụ cười, nước mắt, người có còn gặp người, có còn nhớ người không giữa những bề bộn bon chen trong cuộc sống này ? Bao nhiêu gương mặt ta đã gặp trong đời... Rồi quên đi ? Bao nhiêu người nữa ta sẽ gặp và sẽ quên ? 

Đông đến tuyết rơi, cô đơn lạnh lẻo, chợt nhớ những ký ức tuổi thơ đã qua. Mình thèm con cá thính với chén cơm thanh đạm chi lạ ! Nhớ mái ngói rêu phong của phố Hội yêu thương, sự day dứt choán hết tâm tư khi lòng mình hướng về nơi ấy.

Cuộc sống tuy có nhiều nỗi buồn nhưng mỗi năm chỉ có một mùa đông - Bất chợt tia nắng yếu ớt đang rọi vào nhà như muốn sưởi ấm một trái tim ai đó, hay muốn xua đi cái lạnh buốt trống trải &  nỗi nhớ day dứt không nguôi...

Mùa đông là thế đó, lạnh lẽo thật nhưng nó sẽ thật sự ấm áp nếu ta tìm cho mình một sự yêu thương nhỏ bé nhưng đủ sức nóng để sưởi ấm com tim. Và với mình mong rằng mùa đông dài sẽ qua mau, ấm áp lại đến, để mình có thể nhìn thấy ánh bình minh xoa dịu cái lạnh trong lòng mình...Nỗi buồn nào rồi cũng sẽ vơi đi....cái lạnh nào rồi cũng sẽ xua tan đi. Hy vọng một mùa đông ấp áp đến mọi người ! 

Steps

Flag Counter