..

Pages

samedi 18 juin 2011

Hoa tháng 6




Bướm ơi, bướm hởi, bướm à !
Tú cầu đã nở, la đà nơi đâu ?

samedi 11 juin 2011

Thực hay ảo... Cảm nhận thế giới ảo này !

 

 

Thế rồi sau những ngày nắng hạn, cơn mưa tháng sáu trút xuống như bao nỗi buồn, bao nỗi hờn ghen và bao giận dỗi. Cơn mưa như muốn xóa đi những dấu vết, dấu vết một thời, một tình yêu vay mượn, một cảm giác chơi vơi và một lối thoát không ngã rẽ. Mưa xuống chỉ làm cây cối ngoài vườn vui tươi xanh mơn mởn... Một ngày tháng sáu nơi đây, mây trôi nhè nhẹ, nắng nhạt. Cái vạt nắng của tháng năm còn rớt lại, sưởi ấm trái tim một kẻ hay online dễ chừng đến mười năm rồi, nhiều khi tưởng như mình ảo giữa cuộc sống thực, và đôi khi muốn tìm cái phần thực trong thế giới ảo này. Cho đi, nhận lại được nhiều, không ít lần rơm rớm nước mắt "cá sấu". Rất khó giải thích.

List yahoo cũng khiêm tốn thôi, không nhiều, chủ yếu là gia đình. Phần nhỏ còn lại là bạn bè quen biết. Có những nickname mà mỗi sáng đều vui vẻ với mình bằng những icon ngồ ngộ, khởi đầu ngày mới dễ dàng hơn. Thế nhưng, dường như theo một quy luật rất đáng ghét "bữa tiệc nào rồi cũng tàn", có những nickname không bao giờ lỡ xóa khỏi list mà vĩnh viễn mình để ở trạng thái ẩn.

Mình đến Multiply một cách tình cờ...online vô blog đọc những entry thiên hạ, nhiều khi muốn lặng lẽ quay đi, nhiều khi chỉ muốn nhếch mép một cái với thế giới thực thu nhỏ, biến thể trong con chữ. Tìm vui, không gì khác. Nhưng vẫn mải miết tìm cho mình những thành thật được biểu hiện bằng cảm xúc của chính bản thân. Không hiểu sao, thấy một bạn vì quá nặng lòng với những ân tình trong thế giới này, bị cuốn đi nhiều nên nhiều lúc muốn nói lời tạm biệt, mình lại thấy buồn. Thật ra, mình có buồn phiền hay giận hờn gì ai đâu. Thế giới ảo mà ! Hơi sức đâu mà bỏ bụng ! Nếu có, như một blogger nói, chỉ cần một cái "delete" thôi mà. Có gì phải quá bận tâm? Mà sao mình lại có thể buồn phiền hay giận hờn gì được chứ! Đã bao lâu sống với Multiply, mình chưa hề nhận một lời khiếm nhã hay một lời bình luận thiếu thiện chí, chỉ vài lời thiếu tế nhị. Ngược lại, thấy mình sung sướng ngập chìm trong một vùng trời yêu thương với những tin yêu và mến mộ mà các bạn đã gởi trao. Thử hỏi mình còn có thể đòi hỏi điều gì hơn thế nữa?Ở nơi đây mình lại được nói và viết thứ ngôn ngữ mà đã từ lâu rồi chìm dần vào quên lãng trong trí nhớ. Được nói và được viết như thế này trên xứ người quả là một hạnh phúc lớn. Mình không thực sự quan tâm có bao nhiêu người đã xem những gì mình viết. Viết chỉ riêng cho mình thôi hay cho ai đó, bằng ngôn ngữ mẹ đẻ mà ít khi có dịp để viết & bày tỏ nỗi lòng. Và thêm một điều này nữa: Tất cả những gì mình viết, rồi chỉ xin được... gió cuốn đi. Mà rồi gió chắc sẽ cuốn hết đi những gì mà mình đã viết, nhưng những ân tình mà các bạn đã gởi trao thì có lẽ chẳng thể nào. Thực lòng mà nói, những ân tình ấy làm mình thấy... "nặng lòng". Ước gì hiện hữu một nút "delete" nào đó trong những ngăn kéo của tâm hồn, để khi cần, chỉ cần nhấn một cái thôi, mọi xúc cảm trĩu nặng sẽ biến tan.

Thực ra, với thế giới này, thấy mình rộng lượng hơn cuộc sống thực. Không phải vì ẩn mặt với nhau, không phải vì xa xôi, cũng không phải vuốt ve cuộc sống này mang lại. Chỉ là ta muốn đơn giản hơn cuộc sống vốn ngột ngạt, hối hả của thực tại. Ở đây, ta tìm được những gì ta chưa có ở thực và đổi lại, ta cũng nhận được những thứ tương tự. Đời thực không ai thẳng cánh với ta, nhiều khi thấy phũ tệ đấy. Nhưng vì nó khác thực, vì nó là chỗ để ta trốn chạy, thế nên ta dung nạp nó...Thực hay ảo đừng nên cố tìm hiểu, mình chỉ mong các bạn ghé xem hay vài lời comment... ảo thì tình cảm cũng ảo thế thôi. Cần phải có sự dung hòa giữa thật và ảo. Tình cảm lúc ấy mới thật đẹp ! Cám ơn thế giới ảo này cho ta những người bạn chân tình !

mercredi 4 mai 2011

Tháng năm đến

 

Tháng năm về cùng những tia nắng ấm như muốn báo hiệu một mùa hè vội vã sắp đến. Một mùa hè rực rỡ những ước mơ. Những hàng cây xanh ươm ướp nắng vàng. Những đóa Mẫu đơn & Đỗ quyên ngoài vườn đang nở rộ, lại rực lên màu hồng đỏ ánh, hực sáng một góc trời tháng năm rực nắng.

 uNắng tháng năm, tươi và thơm biết bao. Quyện với mùi hoa cỏ tháng năm mới nồng nàn biết mấy. Nắng tháng năm về không quá vội vàng mà êm ả đến rồi nằm yên trên những đóa hoa rực rỡ. Mới đó mà đã hết tháng tư. Tháng tư đã qua nhẹ quá để ta còn chút gì đó tiếc nuối… thời gian? Khi tháng về, nó cùng bạn bè đã đi qua bao mùa hoa – bao sắc màu với những tiếng cười giòn tan. Đó là lúc chẳng muốn suy nghĩ gì cả…

Một khoảng lupin hồng tím đến vời vợi, hoa Đỗ quyên ngợp trời hồng phớt, cùng với Mẫu đơn đỏ rực rỡ nổi bật cả khoảng trời. Nắng làm ngày quá tươi nên dạ bồi hồi nhớ về kỷ niệm cũ, lòng muốn buồn cũng chẳng nỡ để buồn. Ai cho rằng nơi đây hoa không có mùi hương? Một mùi hương làm tâm hồn ngây ngất và chếch choáng ấy chứ. Hoa tỏa một mùi hương đầm thắm. E ấp quyện vào nắng và lan tỏa trong gió tháng năm hanh mùi đất mới. Một mùi hương là lạ và đặc biệt mà chỉ nơi đây mới có được.

Tháng năm. Long lanh từng tia nắng, rực rỡ một sắc hồng quyến rũ, một sắc đỏ nồng nàn. Tháng năm. Mênh mang bao nỗi nhớ, rực rỡ những ước mơ và chan chứa từng kỷ niệm. Tháng năm ơi! Chào mi nhé! Sao mà yêu đến thế...rồi bao nhiêu mùa hoa nữa, mong cho hạnh phúc và tiếng cười sẽ luôn ở bên ta... Hãy sống như là sống để thấy trời bao la...

lundi 11 avril 2011

Tháng tư... mà đã vội vã nóng !

Tháng tư đang đến ...Những ngày gió rét lạnh đã đi qua...

Và những ngày nắng năm nay vội vã đang đến...Tháng tư về, như đã hẹn... mà sao vẫn thấy chút là lạ ! Lại nóng sớm hơn mọi năm... như muốn để mấy cô sớm khoe đùi, khoe ngực. Thiên hạ ai nấy dường như hân hoan, hớn hở đón chào những tia nắng nóng đầu mùa.

Vừa mới đây thôi mà đã sang mùa mới. Dòng thời gian khẽ khàng trôi, để rồi khi nhận ra mới thấy sao nhanh quá !  Và khi ngoảnh lại... thấy nhớ... nhớ những điều đầu tiên diệu kỳ, nhớ những thứ sẽ dần trở thành quá khứ của ngày mai. 

Tháng tư...

Ai có biết chăng?

Nắng đang lên giữa ngút ngàn nỗi nhớ...

Của ngày xa... và của những ký ức, sẽ ghi dấu mãi trong lòng... chẳng thể phai. Những niềm nhớ trở về lãng đãng, rất xa mà sao thật gần. Mình vẫn chờ chút nắng hồng lên để hong khô những kỷ niệm. Mình thích nắng vì nắng vẫn thế... hồn nhiên, vui tươi... nhưng có ai biết được nắng còn buồn hơn mưa!

Nắng đẹp lắm khi chiều dần lên...

Mình sẽ cố vui, sẽ cười trong nắng ấm

Để thấy lòng nhẹ tênh... thanh thản trong cơn gió mát đầu mùa.


 

vendredi 1 avril 2011

Hoa nhà




Nắng lên cho lá thêm xanh
Cho hoa thêm sắc cho mình mãi say !

Steps

Flag Counter