..

Pages

mardi 22 octobre 2013

Lá đổ muôn chiều


Sáng nay, nơi đây một ngày thu đầy gió, sắc trời xanh thăm thẳm... thả bộ dọc theo con đường hàng ngày mình lái xe đi làm, lá đã ngả màu vàng úa. Sự chuyển đổi sắc màu ấy xảy ra chính xác vào lúc nào, có lẽ ít ai để ý đến. Chỉ biết bất chợt một giây phút nào đó, chợt nhìn chung quanh, không gian đã kịp khoác lên mình nó một tà áo mới. Tà áo ấy tuy mới và đẹp nhưng lại mang màu của thời gian, màu của sự phôi pha, màu của những phai tàn. Ngắm nhìn không gian ngập tràn những xác lá úa nhàu, dưới những tia nắng sáng run rẩy và nhòa nhạt; từng cơn gió thổi làm lá đổ muôn chiều, ta nhận ra một mùa mới của đất trời lại bắt đầu: mùa Thu. Con đường ấy mình đã đi qua nhiều ngày nên chẳng còn gì xa lạ. Mùa Thu về lại với đất trời lần này đã là nhiều lần lắm nên trở nên quá đỗi thân quen. Con đường ấy, mùa Thu, tất cả… đã trở nên quen thuộc đến mức gần như nhàm chán. Như một cuộn phim được quay lại theo định kỳ, cứ mỗi độ Thu về, người ta lại thấy ở một công viên vắng và lặng nào đó, có người chờ đợi một người trong âm thầm và tuyệt vọng đến nỗi buốt giá cả từ tâm. Người ta lại thấy có người đưa tay ngắt vội một cành hoa thạch thảo, rồi gào khóc với người yêu: “Mùa Thu đã chết, đã chết rồi, em nhớ cho…”

  Gió cuốn đi những cơn ngủ mê bên góc nhỏ cuộc đời, bên những con dốc có nắng hanh hao nhẹ. Hạnh phúc thật gần mà cũng thật xa xôi, khi thời gian bị đánh rơi chẳng thể nào tìm lại. Như hạt mưa chưa kịp chạm vào mặt đất, nó đã vội tan biến tìm về hư không, tìm về cung bậc xưa cũ yêu thương. Bâng khuâng, xao xuyến, chẳng buồn, cũng không cất lời reo vui chỉ có cảm giác trái tim mình thổn thức. Lá bắt đầu rơi rụng nhiều, đầy cả lối đi. Từng cơn gió thổi ngang qua cuốn những chiếc lá khô lăn lốc chạy theo...bất chợt nhớ lại những mùa Thu lần lượt đi qua đời mình. Ở những mùa Thu nào đó, thấy thấp thoáng bóng dáng của những ký ức và những ảnh hình xa xăm. Trong mớ ký ức có phần hỗn mang ấy, những chiếc lá Thu hiện ra có phần rực rỡ và đậm màu hơn. Nắng cũng vàng hơn. Cũng lạ. Cũng là lá rơi mà sao cách chúng rơi như đang trêu giỡn, nô đùa. Còn nắng nữa. Là nắng Thu mà nắng ươm vàng dịu êm và sáng lóa cả một khoảng trời. Dẫu gió có cuốn đi những miền ký ức đến với đại ngàn xa xôi, dẫu mây có thổi bay đi những dư ba còn sót lại… ta vẫn đi tìm nỗi nhớ về giữa những khoảng lặng vô chừng bất tận, nơi mà chắp nối giữa chiều dài thời gian là những vệt màu mang hình hài của nhớ nhung. Hai thế giới nhưng đã từng là một, hai dòng chảy đã có đôi lần vùi vào nhau trong góc ngang của không gian lẫn thời gian. Có những thứ đã để nó nằm lại và chôn vùi tận sâu vào thăm thẳm của dĩ vãng, để mỗi người bước qua đời nhau, đi về những khoảng trời mà chỉ còn lại nhạt phai theo những cơn nắng cuối Thu như thế.

vendredi 11 octobre 2013

Thu tha hương



Thế là một mùa thu tha hương đỏng đảnh thật sự đang đến. Mới hôm qua còn chút nắng yếu ớt, hôm nay trời lại chuyển mưa lạnh. Nắng đã tắt nhường chỗ cho hạt mưa bỡ ngỡ bước về. Ngày ngắn, trời ỉu dần, ngoài vườn lá vàng rơi ướt sủng. Khoảng sân mờ ảo, xa xăm trong màng mưa trắng xóa... Và đâu đó tiếng lòng đang ẩn lặng, bị khuấy động mênh mang. Ta đang trở về với thiên nhiên, an lành. Trở về với tình yêu ngày nào bình lặng và giản đơn không cần tô vẽ. Một tình yêu nhẹ nhàng, yên bình nhưng sâu lắng...Bên những nhớ thương ngày cũ, mùa Thu đã khắc khoải những chuyến đi rong không hồi kết, để rồi kiệt sức và mất hút vào tháng mười hanh hao ảm đạm. Ai đó đã thả từng giọt ảm đạm của những ký ức phai tàn, phảng phất cả không gian màu rêu phong nhợt nhạt. Mình đã không ít lần thu mình nơi cửa sổ, chỉ để lặng lẽ ngắm nhìn những chiếc lá vàng rơi.

 Bên kia mùa cũ, có hay chăng tháng chín đã phai tàn, vẫn còn khắc khoải những chuyến đi xa. Mùa nối bao mùa, chỉ có những chuyện tình là trôi tuột vào dĩ vãng, đôi khi được nhắc nhớ bằng một cách nào đó rồi cũng vội lãng quên. Sáng thu với bao nỗi nhớ thênh thang, những cơn mưa rơi đầy trên đóa Bégonia nở muộn.Bao người cũng đã đôi lần chợt đến rồi chợt đi, để mình ngồi góp nhặt những hạt ngày vương vãi. Mùa Thu đã không ít lần phủ đầy lá úa cho những cuộc tình khô héo, chỉ có nhân loại là mãi vô tình theo đuổi những viễn vông mà quên mất đi những giá trị chân thực của cuộc đời hiện tại. Để rồi phút chốc nhìn lại, mùa thu tha hương đang sang tự bao giờ…

mardi 3 septembre 2013

Hạ tàn

Thế là mùa hạ đã qua, tháng chín lại đến. Có những mùa đi qua, để lại trong lòng ta thật nhiều những nỗi nhớ, những yêu thương và những niềm khắc khoải. Chỉ một chút mùa cũng đủ gợi những nỗi niềm. Một con phố, một hàng cây, một con gió khẽ thoảng qua cũng đủ khiến lòng ta xao xuyến. Một cơn mưa nhỏ hay cơn gió thoảng... cũng đủ gọi những kỷ niệm cũ kỹ ùa về. Và đâu đó tiếng thì thầm, tiếng cười thật khẽ... đủ đưa ta về miền ký ức đợi chờ. Thủa yêu nào vừa đi ngang qua đây...
Kỷ niệm là gì? Là những dấu yêu đi qua thời gian vẫn hằn in dấu vết trong trái tim, mà chỉ một thoáng vụn vặt ký ức cũng đủ làm sống lại những kỷ niệm ấy trong ta với vẹn nguyên cảm xúc, tựa như mới xảy ra hôm qua. Ta đã đi qua thời gian biết bao lâu, nhưng chẳng thể nào xóa nhòa đi những kỷ niệm ấy, để rồi hôm nay mùa sang, lòng lại chợt nhớ một câu nói, một ánh mắt, một nụ cười, một lời hứa hẹn, một cái nắm tay thật khẽ, một vòng tay ôm thật chặt, một cơn mưa... một người!
Thời gian trôi qua là liều thuốc chữa lành mọi vết thương, làm phai nhạt hết những trách hờn, ghét bỏ. Để rồi, quá khứ bao giờ cũng đẹp trong mắt cuộc sống hiện tại của ngày hôm nay. Hãy tha thứ cho nhau, cho tất cả bản thân mình và người ấy - một thời ta đã yêu thương. Hãy giữ lại quá khứ như một món quà cuộc sống đã ban tặng trao cho. Rồi ngày sẽ không còn là những giấc mộng dài, khi chúng mình được sống mãi với ký ức trong nhau bằng trái tim tỉnh thức.

mercredi 5 juin 2013

Nắng đến






Sau những ngày mưa dầm buồn lạnh, một ngày dạt dào nắng lên, tim xôn xao chào đón, chân bước vội nắng giòn, tan giọt sương trên lá. Từng vòm mây trắng xóa, vạt nắng lững lờ trôi, khoảng trời bình yên lạ. Đời như vạt nắng cuối cùng rơi trên lá. Nắng vàng rồi cũng có lúc khép lại nhạt thếch mỏng manh, dễ vỡ tan như một cánh ong chấp chới bay trong kỷ niệm. Vẫn là niềm thương, niềm thương đấy thôi. Niềm thương cho những con người dường như đã đôi ba lần làm mình thương nhớ. Không phải tình nhân, không phải tình chồng vợ, không phải bạn bè, chỉ là những người tình cờ lướt qua để lại một cái tên vu vơ nào đó. Những cái tên như những chiếc lá trên cây sớm hôm nay không còn sức sống nữa. Những cái tên đang dần lặn biến vào hư vô nào đó, như chưa từng đến bao giờ... Vẫn còn thương, nhưng thương chỉ để giấu vào lòng thôi. Vì những vùng mưa không bao giờ chịu hiểu cho ngày nắng ấm. Mình muốn tới bên mặt trời đang cô đơn chói lóa để che giấu đi những mệt nhoài tháng ngày đốt lửa. Nhưng những vách ngăn như tia cực tím làm cháy nhẹm một vùng tim mình. Lại cất đi, lại chôn nó xuống một vùng cỏ non. Mặc nhiên cuộc đời này vẫn phải có những lúc đành ngậm ngùi chấp nhận cho sự ra đi, lãng quên và hiểu lầm. Vẫn phải tự nhận rằng mình là người vô tâm có toan tính. Thế thôi có hơn không.

Mùa này nơi đó có đang là mùa mưa, những cơn mưa làm nhạt nhòa đi những giọt nước mắt, làm bâng khuâng cõi lòng. Bình minh nơi này với sương lạnh pha màu nắng nhạt làm nhớ đến một ai đó. Thời gian không thể níu giữ bằng con tim, cũng không thể làm quên được ai đó .Thời gian thì cứ trôi, lòng mình thì cứ sống bằng những điều hồi tưởng. Thôi thì đã lỡ để những rễ đại thụ xuyên qua tháng năm rồi. Chẳng còn mong mọi thứ trở về vẹn nguyên nữa đâu.

Kỷ niệm chẳng có tội tình gì. Ai quên cứ quên. Con lắc thời gian chẳng bao giờ dừng lại chỉ trừ khi đã chết. Và mình, thôi thì đành tự chấp nhận rằng mình sẽ lại nhớ tới ngày hôm qua trong một ngày nào đó...

Một chút nắng ấm đang đến... những điều tìm về chưa hình dung được. Ta sống trong những ngày cay đắng vẫn trôi qua triền miên mãi, ta hiểu cuộc đời hơn và hiểu những chua xót nơi chính mình nhiều hơn. Và mảnh trời nhớ đó chưa bao giờ dám tự mình phai mờ đi, có lẽ rất sâu đậm là một nếp nhăn đã ăn sâu trong ý thức của não bộ - nếu như ta có hóa kẻ tâm thần cũng chẳng thể nào quên được…


jeudi 7 février 2013

Tết đến


Dòng chảy thời gian cứ vô tình trôi để rồi khi ta nhìn lại có biết bao ký ức chợt ùa về, có những kỷ niệm gắn liền với tuổi thơ và đối với mỗi người là vô giá.Thời gian trôi qua, xóa nhòa đi nhiều thứ. Việc đời chất chồng theo tháng năm khiến ta vô tình cất sâu tận đáy lòng những điều không hề muốn lãng quên. Mùa xuân về, Tết đến! Đâu mất rồi tiếng pháo đì đùng, những phong bì lì-xì đỏ thắm... ngút ngàn trong trí nhớ, mình thích những ngày cận Tết chi lạ - nhất là pháo. Làm sao quên được tiếng pháo tuổi thơ cùng bè bạn ở phố Hội, tiếng pháo nổ giòn rã chào xuân, tiếng pháo nổ xua tan mọi ưu phiền, xui xẻo của năm cũ. Tiếng pháo nổ mang đến niềm vui cho mọi gia đình. Giờ đây mình đang hình dung lại những ngày Tết xa xưa có tiếng pháo nổ rộn ràng mang đến niềm vui xuân, tuổi thơ hồn nhiên vui thật.




Một năm qua đi với bao kỷ niệm, và mỗi kỷ niệm dù là hạnh phúc tươi vui, hay đau thương thấm lịm thì vẫn để lại dấu vết in hằng tâm trí “để ta nhớ mãi không quên”. Ngoài trời tuyết đang rơi, một chút bồi hồi, hay lòng mình lạnh giá với mùa đông để đón Xuân xứ người rét buốt. Những chia tan, những khắc khoải, những thăng trầm thôi hãy cất vào cùng mùa Đông để hôm nay trọn vẹn đón phút giao mùa sắp đến. Dẫu biết rằng như một qui luật tuần hoàn, mùa nối tiếp mùa. Những ngày cuối cùng của mùa Đông đang dần trôi vào quá khứ, mở ra cánh cửa huy hoàng vào vùng cỏ hoa. Hạnh phúc thay cho những phút giây được yêu thương và giận hờn. Và tất cả rồi sẽ xa, mùa Xuân hôm nay nuôi bao hy vọng, ươm bao mầm xanh để một ngày nào đó mùa đông lại trở về rũ sạch, chôn vùi vào trắng xoá tuyết rơi. Dù biết thế Mùa Xuân vẫn như bài hát "Đón Xuân", "Xuân đã đến rồi..." vẫn mang trong mình khát khao cháy bỏng, vẫn thích lắng nghe từng lời của nhạc sĩ Phạm đình Chương… để đến khi câu hát cuối cùng vang lên: "Cùng đón chúa xuân, đang giáng xuống trầnThế gian lắng nghe tình xuân nồng Kiếp hoa sánh vai đời hương phấn Nào ai hững hờ, xuân vẫn ngóng chờ Đến đây nắm tay cùng ca múa, hát lên khúc xuân của tuổi thơ... thì trong ta vẫn còn đó nỗi rạo rực của những ngày Xuân xa xưa ấy!

Trời bắt đầu mang những đợt gió lành lạnh của dư âm cuối Đông. Trong hương gió ta nghe mùi hương của một trời Xuân về qua cửa. Một nỗi reo vui hòa lẫn ngùi ngùi... thì thôi nhân dịp Tết sắp đến mình cũng xin chúc cả đại gia đình Multiply có một mùa xuân an lành, tươi vui, bổ ích, hạnh phúc muôn muôn, may mắn đến ngập cửa, ăn nên làm ra... Trọn vẹn niềm vui năm Quý Tỵ! Cung chúc tân xuân - Vạn sự như ý.

HQ.


lundi 10 septembre 2012

Tháng chín lại về trong nỗi nhớ vụng dại

Tháng Chín đã về rồi, thời gian không chờ đợi …

Hôm nay chợt ngẩn ngơ trước một cơn gió lạ, chút lành lạnh sớm mơ, chút ẩm ướt trên cỏ dại ngoài vườn. Ta lại về với tình yêu muôn thuở. Làn sóng xanh ngập trong màu khói tím, biêng biếc lòng hoài vọng xa xưa.

Một chút nợ duyên đong đầy trong ly nước mát, uống một ngụm cho lòng mình thanh thản, mát lành trong cõi bâng khuâng…Có phải mình là người tình nên lúc nào cũng u buồn, lúc nào cũng tự ru mình ngủ trong cơn mê. Mình được gì khi làm tình nhân ? Có lẽ chỉ được hai chữ "nhân tình". Ai đó có biết không? Đó là thứ tình yêu người đời đang nhân nhượng san sẻ, thứ tình yêu rơi rớt xót chút tình người.  Ai đó bảo, vợ đẹp & nhân từ hết chỗ chê, sao lại làm người hờ hững, hãy về bên vợ hiền. "Dù nồi canh vợ nấu chưa ngọt, dù nồi cơm còn chưa thơm dẻo nhưng đó mới là vợ anh. Em sẽ không làm quán trọ dừng chân cho anh chén nước giữa trời trưa nắng lửa, sẽ không là mái liếp che cho anh mỗi cơn mưa rầm rì đêm khuya xa nhà. Sẽ không là chiếc bị cho anh xả vô đó những tâm tình buồn vui mỗi ngày, không là em nữa một người tình nhân xẻ dọc hạnh phúc ngôi nhà hàng xóm."

Tháng chín lại về trong nỗi nhớ vụng dại, đau trong tim... xót trong lòng... day dứt trong hồn và buồn trong cõi nhớ... một mình... hay ta hãy cố quên...

Steps

Flag Counter