Giữa đời thường, đã bao giờ ta nghĩ đến có ngày, ta hiện lên duyên dáng và không một chút khiếm khuyết chưa? Ta tha hồ tô vẽ cho sự hiện diện của mình trên cõi ảo, mất gì đâu nếu ta cho người khác tha hồ tưởng ta cao hơn, xinh hơn, và lắm thứ hay ho úp mở chờ người đến... khai quật.
Mà nếu có khiếm khuyết cũng là để tôn lên cái sự đầy ăm ắp của ta trong mắt người chat với mình. Ta càng khiêm tốn, càng chối “mình bình thường lắm”, bạn chat càng nghĩ ngược lại. Tại sao lại phải từ chối một điều bất ngờ chứ? Trong cuộc sống với gia đình mình, với đời sống chồng vợ tưởng như đã đóng băng, những cảm xúc ngủ yên sau bao năm ùa về chỉ qua vài lần trò chuyện qua mạng... Nếu bạn ở trong tình huống của nàng , bạn sẽ làm gì ? Vẫn tiếp tục đón vai "người tình ảo" hay thú thật với Hoàng ?
" ....Lần nọ, một người bạn phương xa bỗng gửi thư mời tôi vào blog của cô ấy. Sau khi xem xong “ngôi nhà” của bạn, tôi vào tiếp blog của nhiều người khác.Tại blog của một người có biệt danh Không Tên, tôi thấy thông tin: “Tôi là người đàn ông 40 tuổi. Tôi viết cho vợ mình nhưng có lẽ cô ấy không đọc”.
Tò mò, tôi vào blog của người này xem thử. Đó là một “quyển” nhật ký buồn, không hình ảnh được viết cẩn thận. Những dòng chữ trắng trên nền màu xanh xám khiến tôi chạnh lòng. Đó là câu chuyện của một người đàn ông đang cố gắng vượt qua mặc cảm của chính mình. Anh ta yêu vợ nhưng không biết nói sao để cô ấy hiểu và họ ngày càng xa nhau. Bất giác tôi thầm ước chồng mình cũng như người này.
Những trang viết như có sức cuốn hút làm ngày nào tôi cũng vào đó xem. Mỗi lần đọc xong, tôi cảm thấy mọi cảm giác giận hờn chồng tan biến.
Một lần, Không Tên viết: “Mẹ vợ bảo tôi không biết săn sóc vợ, cô ấy ngày càng xanh xao , càng chán nản . Bà bảo vợ tôi có ý định ly hôn . Đó là lần đầu tiên tôi biết vị mặn của nước mắt chảy ngược…”
Không kiềm lòng được, tôi đã viết cho người này để chia sẻ tâm sự. Có lẽ do đồng cảm nên từ đó chúng tôi đều đặn viết cho nhau. Nhờ những dòng blog của Không Tên, tôi thấy mình bớt căng thẳng với Hoàng hơn. Những gì không thể nói với chồng, tôi đã có người khác để chia sẻ. Bây giờ, tôi không còn quan tâm đến chuyện Hoàng cứ về đến nhà là vào phòng “ôm” lấy máy tính . Chúng tôi bớt tranh cãi và Hoàng thường về nhà hơn.
Đột nhiên, Không Tên ngưng viết blog gần một tuần làm tôi cảm thấy bứt rứt, cáu bẳn vô cớ với Hoàng. Tôi phát hiện người đàn ông ấy đã đi vào lòng mình từ lúc nào. Tôi biết mình đang làm sai, nhưng nghịch lý thay, tôi thấy Không Tên như chất xúc tác giữ cho mối quan hệ gia đình tôi bền vững. Thiếu người này, có lẽ tôi sẽ buông tay Hoàng mất… Tôi liên tục vào blog Không Tên nhưng người này vẫn yên lặng, tôi gần như phát điên...
Một lần, Hoàng đi làm về với mùi rượu bia nồng nặc, anh đi vào phòng đọc sách và ở rất lâu trong đó. Sợ có chuyện gì nên tôi đã vào xem thử.
Hoàng ngủ gục trên máy vi tính, lon bia còn dở dang bên cạnh. Trên màn hình, blog Không Tên hiện ra, tôi không tin vào mắt mình: Hoàng chính là người đàn ông đó! Những dòng chữ như nhoè đi trước mắt tôi: “Anh xin lỗi vì đã không viết tiếp. Anh càng ngày càng phát hiện mình không còn gì để viết cho vợ, anh viết cho em nhiều hơn…” Tôi giận run người, tôi ghen với chính mình. Hoàng yêu tôi nhưng sao tôi không vui. Tôi định gọi anh dậy để hỏi cho ra lẽ, nhưng chợt nghĩ lại tôi cũng yêu Không Tên như anh yêu người đàn bà ảo kia. Không chỉ thế, nhờ có Không Tên tôi mới giữ được mối quan hệ với Hoàng và đã hiểu anh hơn.Tôi có nên tiếp tục đóng vai người đàn bà ảo của Hoàng để “giữ lửa” cho gia đình? Liệu tôi có quá mâu thuẫn không ? "