..

Pages

samedi 10 mai 2008

mùa hoa nở


Hoa bang lang - Jimmii Nguyen
               

 

 

Trời đã ấm và nắng cũng đã lên nhiều , chim chóc rủ nhau trở lại và bắt đầu cất tiếng hót líu lo ngoài vườn mỗi buổi bình minh thức dậy .

Năm nay Xuân về muộn , đã bước qua tháng 5 rồi thời tiếc mới nắng ấm , mùa xuân ấm áp xoá tan mùa đông tẻ nhạt dài lạnh . Đối với tôi , tháng này đẹp nhất ! Mọi người trở nên hớn hở trẻ trung , chỉ mới nóng 25°C thôi mà các cô đã mặc jupe khoe đùi rồi ! Những hàng cây trước ngỏ đâm chồi xanh mơn mởn , trăm hoa đua nở ... Hoa thuỷ tiên , Uất kim hương trong vườn vừa tàn thì Trà my và Lệ quyên nở tiếp , khéo thay người ta đặt tên thật hay cho những loài hoa màu sắc rực rở . Hoa nào cũng đẹp , hương nào cũng thơm nhưng tôi vẫn thích nhất Mẫu đơn , với màu đỏ tươi thắm rực rở như muốn làm Hoàng hậu giữa vườn nhà tôi . Tường vi vẫn chưa nở , có lẽ tuần sau sẽ nở như muốn khoe sắc với Mẫu đơn hồng trắng sau nhà .

 St. Bonnet những ngày tháng 5 , gió nhẹ và nắng khẻ khàng lướt trên con phố nhỏ , cái se se của gió khiến hồn người nao nao ... thêm 1 mùa hoa nở trên xứ người . Gió vẫn qua đây , nắng cũng vậy , cả những mùa hoa nở nơi đây đến và đi thật nhanh , cứ theo tiết mùa luân chuyển mà đổi thay... gởi lại cho ai cả 1 mùa những nhớ nhung mong đợi .

vendredi 2 mai 2008

viết thư !

<

 

Không hiểu tại sao gần 10 năm nay mình lại lười viết thư .Có lẽ trong thời đại internet , công nghệ thông tin phát triển như hiện nay thì viết thư tay dường như đã bị “lãng quên”, và người ta có lẽ là đã quen nhiều hơn  với e-mail, messenger, chat, blog,…

Từ thời xa xưa, thư từ đã trở thành một sợi dây thông tin liên lạc giữa người và người và được sử dụng rất rộng rãi như một công cụ quan trọng trong giao tiếp, phục vụ đắc lực cho các hoạt động của con người không riêng gì lĩnh vực tình cảm.

Ngày nay, các bạn thường nói rằng, viết thư thì tốn thời gian này, lại lâu mới đến được với tay người nhận đó là chưa kể thư đi bị thất lạc,…nên người trẻ đã chọn cho mình cách tốt nhất đó là e-mail, vừa nhanh vừa tiện, lại nói được nhiều (viết thư hay gõ bàn phím đều mỏi tay cả nhưng gõ bàn phím sai thì còn sửa lại được, lại có thể cắt/dán sao cho theo ý mình, chứ viết thư tay mà thế thì chỉ còn cách viết lại.!!!!!!!)., không thì hẹn nhau lên mạng chat cho lẹ, nói chuyện trực tiếp với nhau (dù cũng chỉ là bằng tay thôi) có gì còn thanh minh, bàn cãi này nọ, có khi còn choảng nhau qua cái màn hình í chớ!

Cách này thì có vẻ thuận tiện hơn cho những người ở quá xa nhau, muốn luôn có cảm giác được gần nhau (dù chỉ là trên mạng), bây giờ còn có thể vừa chat vừa ngó nhau qua webcam nữa !

Nói như vậy cũng không có nghĩa tất cả mọi người đều đổ xô vào thư thời công nghệ thông tin, vẫn có người thích viết thư tay, hay ở những nơi internet chưa phát triển hoặc chưa có điều kiện để tiếp cận với thư điện tử thì thư viết tay vẫn là ưu tiên số một!

Ngày xưa, cái hồi còn ở trong trại tị nạn ít nhất là 1 tuần mình phải viết 1 lá ...bây giờ ngược lại có khi cả năm chưa viết 1 lá thư ! Kể từ ngày có gắn ADSL , có  in – tẹc – nết  viết thư tay là sự lựa chọn tuyệt đối, bất đắc dĩ  ,giờ cũng hoà nhập và bắt kịp xu thế chung với thiên hạ, cũng i meo i mủng(e-mail), cũng chat chít này nọ, cũng bờ - lốc(blog) bờ - liếc lung tung và cũng quên dần cái thói quen viết thư.

Yêu cầu của công việc, đòi hỏi mình làm việc với máy tính nhiều hơn, mọi việc dường như đều diễn ra trên mạng, trao đổi thông tin, liên hệ công tác, nghe nhạc , tải film….mọi thứ đều là internet, đôi khi quên đi cái thói quen viết lách trên giấy (có bao giờ mất đi cái kỹ năng ghi chép bằng tay không nhỉ? Nguy thật!). Thế nhưng vẫn thích cái cảm giác, cặm cụi với tờ giấy, thầm thì những điều sâu xa với người mình muốn nói, đôi lúc lén lút; rồi cái cảm giác trông ngóng, hồi hộp, chờ đợi thư trả lời của người ta; rồi cái cảm giác chợt mỉm cười len lén, chợt u buồn, trầm lắng, chợt trào dâng một điều gì đó rất lạ khi đọc thư, rồi lại cặm cụi viết, gửi, đọc,….thú vị lắm!

Không biết mình có phải là người quá khắt khe và khó tính hay không? Nhưng mình nghĩ bao giờ cũng thế, khi ngồi viết một lá thư để gửi cho ai đó mới thấy hết được tấm chân tình dành cho nhau,. Cả cái cách viết thư cũng cho ta thấy ngừơi ta có chân thành hay không, rồi qua câu chữ, nét bút, cách thể hiện sẽ đoán biết được tính cách, lối sống của người ta ra sao….

 

Mọi thứ diễn ra vẫn cứ chạy theo công việc và nhịp sống đặt ra cho mình, đôi lúc chợt nhận ra : lâu lắm rồi mình chẳng viết thư cho ai, cũng chẳng ai gửi thư cho mình cả! Hình như mình đang đánh mất đi một phần cuộc sống  mình đã từng sống! Kiểm lại, có những bức thư tình , thư bạn bốn phương lúc còn trong trại tị nạn... hơn 25 năm rồi vẫn nằm ở góc tủ, đọc lại, mọi thứ lại ùa về như xưa, lại muốn viết cho ai đó một bức thư, muốn sống lại cái cảm giác chờ đợi, nhưng viết cho ai giờ nhỉ? Liệu thư mình gửi đi rồi có ai thèm đọc thư mình không ta? Mâu thuẫn thế đấy, rồi cứ lần lựa mãi, cuối cùng chẳng bao giờ viết được cho ai lá thư nào! Cả cái thói quen gửi thiệp chúc mừng cũng vậy, trước đây cứ đến ngày lễ là lại háo hức làm thiệp, mua thiệp, hí hoáy viết những lời yêu thương gửi tới bạn bè, người thân ; bây giờ thì messenger, điện thoại di động hoặc mail ! Lý do biện mình thì vô vàn, quan trọng là có muốn viết muốn gửi hay không thôi!

 

Thời gian gần đây mình chỉ viết thư cho một người và duy nhất một người thôi! Những lúc khó có thể đối diện để nói, để chia sẻ mình lại viết thư, để mong người nhận sẽ đọc nó và  chia sẻ với mình!

Qủa thực là cũng muốn để người nhận chia sẻ với mình và cùng tìm lại cái cảm giác của một thưở thư từ, viết lách nữa! Với người này, mình đã viết nhiều lắm, có những lá thư mình đã gửi và người cũng đã nhận, đã đọc và mình nghĩ người đó cũng hiểu những gì mình muốn nói; có những lá thư mình viết, cũng chỉ viết thôi, chưa một lần được gửi đi; có những bức thư viết xong rồi để đó cho riêng mình, có những bức thư viết xong dán phong bì, ghi địa chỉ, ra tới bưu điện rồi lại quay về không gửi (cái này gọi là khùng),…chỉ có điều người ấy không bao giờ trả lời thư mình viết cả, có nhiều khi im luôn, giận thiệt, sao mà ích kỷ thế chứ, bất công, ăn gian quá!

Đôi lúc nghĩ hay mình viết thư dở quá người ta chán không muốn đọc thư mình nữa, hay người ta sợ đọc thư mình viết nhỉ?

Nhiều khi chỉ là một bức thư ngắn ngủi và bình dị thôi nhưng nó lại là cả sức mạnh để làm hồi sinh những điều tưởng chừng như đã mất tự bao giờ, là một mũi kim, là băng dán cho một vết thương tưởng như không bao giờ liền da, vậy sao không gửi nhỉ ?

 

Hôm nay mình thật tình muốn viết thư cho ai đó…nhưng viết cho ai nhỉ ? ? ?

jeudi 24 avril 2008

Hoa Linh Lan (Muguet)

Hôm nay 1 ngày thật đẹp trời , nắng ấm gió lành lạnh ...đủ để Laura , Solène và Troy vào rừng kiếm nấm ...một lúc sau hớn hở chạy vào phòng tặng mình một bó hoa Muguet và nói : "Tiens ! pour toi PaPa ,Hoa Muguet thơm không ?".Tôi gật đầu "merci" và hít 1 hơi dài , mùi hoa thơm ngây ngất ...rồi giật mình, tháng năm sắp đến rồi ư?

 

Trong ngôn ngữ loài hoa, hoa Muguet mang thông điệp Sự trở lại của hạnh phúc. Người Pháp có câu "pas de premier Mai sans muguet" (Sẽ không có ngày đầu của tháng Năm nếu không có hoa Muguet).

Ở Pháp, ngay từ thời Charles IX (thế kỷ XVI), người ta đã tặng nhau những bó hoa Muguet nhỏ vào ngày đầu tiên của tháng Năm với mong ước đem lại may mắn và hạnh phúc. Đến cuối thế kỷ XIX, để tưởng niệm những người ngã xuống trong cuộc biểu tình nhân ngày Quốc tế lao động ở Paris, hoa Muguet được lấy làm biểu tượng cho La fête du travail (Lễ lao động).

Hoa Muguet có màu trắng tinh khiết và mùi thơm man mát. Trong Tiếng Anh, người ta thường gọi là Our Lady's tears. Chắc là do truyền thuyết: nước mắt của Đức Mẹ Mary rơi trên cây thánh giá đã mọc lên những bông hoa Muguet. Trong Tiếng Việt, thấy nhiều người gọi là hoa Linh Lan. Còn có có người gọi nó là hoa huệ chuông . Thôi mình ở Tây , cứ gọi là Muguet cho nó lành !

Hoa Muguet đến nhanh rồi đi cũng rất lẹ , để lại trong lòng người những dư âm, vương vấn khôn nguôi. Đôi khi người yêu hoa chưa kịp ngỡ ngàng với màu trắng tinh khôi và hương thơm nhè nhẹ thoát ẩn thoắt hiện khắp các đầu đường vào ngày 01 tháng 05 thì cái nắng ấm giao mùa nhè nhẹ đã đến và mang hoa đi...

lundi 21 avril 2008

Ba tôi

Đã lâu rồi tôi mới nhận được thư & hình của ba . Trông ba lại già đi , với tuổi đời chồng chất bóng ngã chiều tà ...làm  người con lãng tử bỗng nhiên nghĩ đến người ba già bên kia bờ đại dương đang kiên nhẫn chờ đợi ...

Trong cuộc sống hàng ngày, có biết bao nhiêu người đáng để chúng ta thương yêu và dành nhiều tình cảm. Nhưng đã bao giờ bạn nghĩ rằng, người thân yêu nhất của bạn là ai chưa? Với mọi người câu trả lời ấy có thể là ông bà, là mẹ, là anh chị hoặc cũng có thể là bạn bè chẳng hạn. Còn riêng tôi, hình ảnh ba tôi sẽ mãi mãi là ngọn lửa thiêng liêng, sưởi ấm tâm hồn tôi mãi tận sau này.

Ba tôi không may mắn như những người đàn ông khác. Trong suốt cuộc đời ba có lẽ không bao giờ được sống trong sự sung sướng, vui vẻ và đoàn tụ với gia đình . Từ nhỏ ,thời còn Pháp thuộc gia đình nội tôi nghèo nên ba tôi phải tự lập ra tỉnh thành bươi chải . Với trình độ trung học lớp 6 hay 7 hồi đó không làm gì được nên phải đành bỏ xứ kéo má tôi vào Sài gòn sinh sống ...Rồi mấy chục năm sau lại đến phiên anh em tôi cũng đành lìa Phố Hội vào Sài gòn ...còn tôi trở lại Đà nẵng-Hội an sống 1 cảnh hai quê chui nhủi để tìm cách vượt biên trốn ra nước ngoài . Đã bao lần lên tàu ghe vượt biển nhưng không lọt , lạ thay lần cuối ba lại chở tôi sang quận 3 Đà nẳng để đến điểm hẹn , từ quận nhất sang quận 3 không bao xa nhưng tôi cảm thấy thật xa ...linh tính cho tôi biết mình sắp rời người ba thân yêu , tôi siết chặt ba như muốn lời từ biệt không nên lời ... tôi ra đi không lời từ biệt .

Ra đi là bằng lòng khép lại 1 chân trời cũ , một góc trời kỷ niệm , một nhung nhớ ,chất thêm nhiều lo âu , mang theo nhiều niềm vui khám phá trong chặng đường mới ... tôi xin hứa sẽ trở về ! ! !

jeudi 17 avril 2008

Liệu bạn có nghiện "Net" không ?

<

        

Suy nghĩ và ý kiến mỗi người mỗi khác. Riêng với mình , cả tuần liền không có Net thấy mình hệt như một kẻ thất nghiệp, cũng khác nào đang tu trên núi. 
         Liệu mình có phải dân nghiện Net không nhỉ? Ngồi ngẫm nghĩ... Mình đặt trường hợp mình vô can, không phận sự với mọi công việc liên quan đến Net, thì vắng Net mấy ngày cảm giác mình sẽ thế nào ta?... 
        Qua lâu rồi cái thời lên Net chỉ biết "chat chit". Bây giờ ngoài công việc, mình cũng cần lên Net để tìm kiếm thông tin, hình ảnh, đọc truyện, tin tức... Và mối quan tâm nhất của mình là Blog. Mình viết cả 2 , 3 blog vừa tiếng Tây lẫn tiếng Việt. Blog như một ngôi nhà thứ hai của mình. Dù cho bận rộn nên cả tuần có khi cả tháng nhà mình không có Entry mới nhưng mỗi ngày mình đều mở cửa vào nhà, rồi lại đi gõ cửa từng nhà hàng xóm khác, có khi mình chỉ lướt qua xem nhà họ có những món gì mới, vui và thấy thích thì để lại vài lời, còn thấy "khó nói" thì lặng lặng đi ra. Vắng nhà vài hôm đã thấy chộn rộn không yên. Mối quan hệ xóm giềng trên Net cũng mang một ý nghĩa rất riêng đấy.

        
Người ta có cụm từ "thế giới ảo". Mình chả có quan niệm gì về vấn đề đó. Với mình, dù cho là thế giới ảo nhưng cái ảo đó nó song hành với thế giới thực tại của mình, nhiều tâm tư tình cảm, niềm vui nỗi buồn từ thế giới thực mình mang vào trong "cái nhà ảo" đó. Bây giờ quen rồi, không có "thế giới ảo" đó thì có khi thế giới thực của mình cũng giống như mơ...

Thật sự mà nói thì không có ai là không "nghiện" Net. Nếu không phải vậy thì làm sao cái thứ khoa học ứng dụng này nó phát triển với tốc độ chóng mặt, nó vào đến từng ngõ ngách lạc hậu nhất của bất cứ một đất nước nghèo nàn nào đó.

Chỉ có thật sự "nghiện" một cách nghiêm chính, chính cống dân nghiện thì mới có thể bình thường hoá được cái gọi là thế giới ảo. Nếu bảo rằng thế giới mạng là ảo thì các hành giả trong các tôn giáo có được khả năng thần thông, ngồi một chỗ mà thấy khắp 10 phương cũng là ảo à.

Thì ra, khoa học cũng là một thứ Tôn giáo và khả năng và trình độ sử dụng mạng cũng là một sự tu trì chứng đắc. Đâu phải là đùa.!!! Có phải như vậy không các bạn ? ? ?

mardi 8 avril 2008

chuyện tình trên blog (to be continued)

 

"Ở trên blog này tôi có rất nhiều người bạn mà tôi yêu quý và họ cũng yêu quý tôi, chúng tôi chia sẻ với nhau những ý nghĩ của mình. Tôi, Dewdrops , Anhoang , Ktran ... chơi với nhau rất vui vì nói chuyện hợp và cũng vì chúng tôi không bao giờ tự hỏi là mình có bị lợi dụng không? Những người đó có tốt không? Đơn giản chơi là chơi thôi và cũng có thể chúng tôi là những người sống rất khoáng đạt, ít câu nệ tiểu tiết. Tôi là người đi nhiều và tiếp xúc nhiều nên tôi nhận ra những người luôn nói mạng là ảo, là không đáng tin có hai dạng người: một là những người sống khô cứng và quá lý trí, nhàm chán; hai là những người thiếu niềm tin vào chính bản thân mình. Bởi vì những người lạc quan họ không bao giờ nghĩ là ảo hay thật cả, đơn giản vì họ tìm được niềm vui ở trên mạng thế là đủ. "

 Thí tốt lấy xe !

Buổi sáng thứ hai hôm đó thời tiết ngoài trời rất mát mẻ,hai đứa lượn một vòng xung quanh những phố lớn của Lyon để tận hưởng cái gió mát trăng thanh.Sau một hồi lượn lờ hai đứa dừng chân lại quán uống càfé .Sau khi giải khát hai đứa quyết định đi xem phim,sau một hồi ngắm các thể loại phim chiếu hôm đó hai đứa đồng ý xem thriller "No country for old men" , hơn nữa lại thích đạo diễn anh em nhà Coen .Bộ phim khá hay và hồi hộp đem lại cho hai đứa nhiều hứng thú.Cái chính là trong màn đêm của rạp ciné là  tối tăm và lạnh lẽo của airconditioner hai bàn tay đã thầm lặng mon men đến bên nhau. Oh ! Có phải bóng tối đồng loã với tình yêu ?

laura: Ôi tay ai tay ai? Sao mà lạnh thế?

And: Tay anh And.

laura: Hihi

And: Tay Laura thật mềm mại và thơm tho như vừa được xả nuớc comfort.Thật dễ chịu và sảng khoái..

laura: Ạc Ạc.Hix Hĩ hihì

Tình hình có vẻ rất thuận buồm xuôi gió, gốc cây tình yêu nhanh chóng đâm hoa kết trái, những quả trái tim nhanh chóng chắp cánh bay lên trời cao.” Đêm không sao,mây trên cao.Mưa tim bay bay cho đôi ta say say”. Hai đứa đi dạo mát,nó nhẹ nhàng cầm tay cô bé và hôn lên tay cô bé đúng kiểu French gentlemen style. Ý nghĩa của cái hôn tay đó là “Welcome to be my lover,I do respect you”

Đang trong cơn say tình ái thì bỗng tiếng chuông mobile bênLaura reo lên.Bên kia đầu dây điện thoại một giọng một ai đó đang tán tỉnh laura,anh ta đang cố hẹn cô đi uống nước

007: Laura ah? Em đang ở đâu thế ?

laura: Alô ai vậy ?

007: Đi uống nước với anh không?

laura:  Đi uống nước á?Em đang đi cùng bạn

007:Thế em đang ở đâu?Chỗ đó có quán nước nào không?Anh muốn làm quen với em.

laura: Sorry em bận đi với bạn rồi.

Có vẻ như Laura có vài vệ tinh phủ song bay quanh,cô có vẻ rất tự hào về điều đó.Hơn nữa nó cảm thấy cô bé vẫn còn ái chừng, nghi ngờ với nó.Có lẽ vậy mà cách giao tiếp trong điện thoại của cô vẫn còn giọng kiểu chem. gió.

And: Chà nhiều vệ tinh nhỉ!

laura: Chẳng biết ai.Tự nhiên gọi xong hẹn đi uống nước mà không xưng tên.

And: Sướng thế còn gì.Nhiều người cua.

laura: Tin nhắn cua còn nhiều hơn.Laura chem. gió tin nhắn khủng lắm.Chém đâu chết đó

And: Thế ah.Giỏi ghê. Vậy sao chẳng thấy tin nhắn nào chem. And mà toàn thấy ngược lại.

laura: Đây là nghệ thuật “Im lặng là vàng”

And: Thế có biết câu”chỉ có cái chết mới khiến người ta im lặng không”

laura: Hmmm..Nói chung có một anh bị chem. gió viết cái entry tình cảm lắm,ai đọc cũng xúc động.

And: Trời entry tình cảm sến à.Thích anh sẽ viết tặng em mấy cái entry luôn nhưng không phải entry tình cảm đâu.( Entry mang phong cách riêng của anh,mấy giờ viết entry anh yêu em lắm,sến bỏ xừ..Kekeke)

laura: Kekeke…thế là entry gì.Chắc gì đã hay.

And: Wait and see.I show you my ability baby.Entry của And ta viết không lệ thuộc vào yếu tố may mắn .

Tình hình thay đổi nó nghĩ,có vẻ như cô bé đang muốn thể hiện sự chói sang của mình đây.Chà giọng sang quá trời, con gái có khác.mới có vài cài vệ tinh mà thể hiện sự kiêu sa tột độ quá.Tình hình này là chưa tâm phục rồi, đã thế phải dùng tới 36 kế cua gái để cho tâm phục khẩu phục, cho vào bẫy 360 Độ Yêu quay cho chóng mặt mới được. Không thể để cho nàng kiêu sa thế này,ngựa hư là phải ăn quất cho chạy đúng đường.Sau một hồi suy nghĩ nó quyết định áp dụng chiêu thức “Thí tốt ăn xe” một kế sách trong cờ tướng.Có điều không biết phải thí bao con tốt mới ăn được con xe này.

Sự tình cờ của con tốt thứ nhất xuất hiện trong ngay ngày hôm sau khi nó có cuộc hẹn với một đứa em mà nó chơi đã lâu.Buổi hẹn đó nó đến cùng Laura.Mấy người ngồi uống nước và có vẻ như cô bé kia tỏ thái độ tò mò hỏi han hơi nhiều.Cô bé có vẻ mất bình tĩnh khi nó đi cùng Laura hand in hand tới.Có lẽ cô bé tưởng nó thích cô ta trong thời gian qua nhưng đâu phải thế.Nó đã thích ai thì nó đã chốt hạ nhanh rồi chứ không có lằng nhằng đâu. It’s not And style.My quality is high.Nó cảm nhận được có sự ghen ghen ở đây.Nhưng theo phép lịch sự “Yên lặng là vàng” cứ để cho hai người thể hiện sự popular và tỏa sang của bản thân.Nó tọa trên cao nhìn song hổ cái đấu nhau...kekeke

Trưa hôm sau khi nó đang trong giờ nghỉ trưa thì số điện thoại nó reo lên,một con số quen thuộc.Nó và cô bé này quen nhau trong một lần tình cờ và cố ý ở một quán nước trước khi quen Laura một tuần,cô bé nhỏ nhắn khá dễ thương.Cô bé hẹn nó ra ăn cơm trưa vì cũng một tuần rồi hai đứa không dating với nhau.Hai đứa đi ăn cơm sườn nướng, hôm đó cô bé ăn mặc khá đẹp và rất chủ động cầm tay nó đi lên quán cơm. Ăn cơm một hồi cô bé muốn nó chụp ảnh cô bé và nó đã chụp, cô bé muốn để anh cô bé đó làm theme điện thoại của nó và nó đã để vậy cho đến lúc đưa cô bé về công ty.Nó nhìn cái ảnh và chợt nghĩ đến kế “Thí Tốt Lấy xe”.Thôi trời đã tính phát trước thì lần này để nó tính

Tối hôm đó nó lại đi chơi cùng Laura, nó liền lôi máy di động ra chụp Laura vài cái.Nó biết kiểu gì Laura cũng sẽ cầm máy nó xem.Và rồi đó ôi cái ảnh ai mà trông cũng khá xinh đó nhỉ .Cá đã cắn câu rồi…he he he. Buổi hôm đó Laura nói ít đi hẳn,có vẻ trầm lặng suy tư.Trong đầu cô bé có thể đang có những ý nghĩ ghen và không thoải mái.

And: Làm gì mà người đẹp trầm lặng vậy.Thôi ấn nút tự hủy vệ tinh đi..terminate the satellites

laura: Ehemm

And: Nói chung bắt đầu từ hôm nay anh sẽ đầu tư tập trung thay cho đa đầu tư.Mạo hiểm lớn lợi nhuận lớn vậy…. kekeke

Một khoảng không gian im lặng giữa hai người, Laura gục đầu vào trong lòng nó nhẹ nhàng dùng ngón tay vẽ hình trái tim lên tay nó. . .

THE END

Steps

Flag Counter