..

Pages

lundi 30 juin 2008

Bravo L'Espagne ! Viva España !

     Sau 3 tuần tranh đấu trên đất Thụy Sỹ & Áo , cuối cùng Tây ban nha với bàn thắng duy nhất của Fernando Torres giật Cup vô địch Euro2008 sau 44 năm trông đợi !

Với lối đá Latin đầy kỹ thuật cá nhân và đồng đội đẹp mắt - nhất là hàng tiền vệ ! Đã đánh ngã đội Đức quốc đầy thể lực , cao lớn và nhiều kinh nghiệm trong các trận chung kết . Buồn thay cho thủ quân Michael Ballack thật "quạ đen" xấu số không đoạt  finale de Coupe du monde* (2002) et deux de Ligue des Champions (2002,2008) giờ lại thêm Euro2008 !

Mình linh tính dự đoán không lầm Tây ban Nha vô địch năm nay . Tiếc rằng Torres không phải vua phá lưới .

Mặc dù hôm nay mệt cả người bởi vì thức đêm xem trận chung kết nhưng cũng cùng chia sẻ niềm hân hoan chiến thắng vui sướng và cả giọt nước mắt hạnh phúc của các cầu thủ Tây ban Nha nói riêng và cả nước Tây ban nha nói chung ... sau 44 năm mỏi mòn trông đợi .

Bravo ! Bravo l'Espagne ! Xin chúc mừng Tây ban Nha ! Viva España !

 

dimanche 29 juin 2008

Hạ đến !

 
Thế rồi 1 mùa hạ nữa đang đến ! Trong góc sâu thẳm của trái tim mình, mỗi người đều có một mùa hạ riêng. Ấu thơ tôi đã đi qua biết bao mùa hạ với những trưa hè ngâm mình giữa dòng sông Thu bồn mát mẻ ,bến quê chan nắng dịu dàng, những con chuồn chuồn ớt đỏ rực bay rờn trên mặt nước êm đềm ,rồi cánh diều mang theo cả mảnh hồn quê hương vi vút trên bầu trời lộng gió… Hạ thật xanh: Bạn đã bao giờ chạy chân trần trên bãi cát vàng và lắng nghe tiếng cười mình oà tan vào cát ướt, tiếng cười khiến những bông hoa dịu dàng cũng phải tròn mắt ngạc nhiên, “tiếng cười trong như pha lê không chút gợn, chỉ tuổi mình mới có mà thôi! Tiếng cười cho trời biếc xanh hơn và hoa tươi thắm hơn”…

Tuổi thiếu niên, tôi yêu mùa hạ vàng trong những con ngõ hẹp nhỏ, tiếng ve sầu , màu phượng đỏ ... Còn bây giờ,hạ trên xứ người...chỉ còn những nổi nhớ ...trong tôi là mùa phượng nở ,dòng sông Thu bồn tươi mát,những con đường lá bay như đều gọi tên mùa hạ trong từng vòng xe đạp chầm chậm lăn bánh, những tình khúc dịu dàng trong cái quán café cóc nhỏ xinh, rồi vị chè thập cẩm ngọt dịu êm tan trên đầu lưỡi… Tất cả, tất cả đã lắng sâu và trở thành bản du ca trong sáng nhất của tâm hồn mà tôi muốn dành tặng các bạn. Ở đó, tôi sẽ dùng những vệt sao băng bay vụt qua khung trời thơ ấu để viết lên lời nguyện cầu cho niềm hoài vọng của chúng ta trở thành sự thật…

Thời gian và năm tháng trôi qua như một dòng sông êm đềm cuốn đi bao đợt cuồng lưu kỷ niệm. Cảm ơn các bạn vì đã luôn ở bên tôi cùng chia sẻ những lúc tôi đau khổ và cả khi tôi hạnh phúc. Khi tôi buồn nhớ tôi lại viết lên những trang blog này ,tôi cảm thấy thanh thản và bình yên lạ kỳ. Lúc ấy, tôi nhận ra rằng: Thế giới blog thật tuyệt vời ! vì đã cho tôi xoa dịu nỗi cô đơn trong tôi, cho tôi được khóc và sống thật với lòng mình.

Đi qua tháng năm, chúng ta đã bước ra từ khu rừng cổ tích ấu thơ với cây gậy thần kỳ chứa đầy phép màu để đi đến cuộc sống còn nhiều gian khó, vất vả, nhưng cũng hết sức kỳ diệu và đẹp đẽ này. Dư vị mùa xuân, hương mùa hè, sắc lá mùa thu, bản tình ca mùa đông…. Qua những mùa hoa, tôi tin rằng: Khi mỗi người đến với nhau bằng tình cảm chân thành thì căn nhà ấm áp nhất chính là trái tim - một trái tim nhân hậu - "sống là cho và chết cũng là cho", biết sẻ chia, biết đồng cảm và biết ước mơ!
Với tôi mùa hạ vẫn còn lắng đọng mãi trong tim ta những trang hoài niệm đẹp nhất của thuở học trò ! ! !
Bon weekend à tous !!!

lundi 23 juin 2008

Kẻ viết blog

 

Hơn 25 năm , hơn một phần tư thế kỷ " xa quê , lưu vong , viễn xứ..." biết mấy là mất mát đau thương . Vậy mà vẫn còn nguyên đó những hoài niệm về những ngày vui thơ ngây xa xưa . Giờ đây ngồi nhặt lại những mảnh dĩ vãng rơi rớt tứ tán trên đường khi mình vội vã bỏ nước ra đi ....

Chẳng phải Tú xương hay Tú mở , nhà văn hay nhà thơ...dù ít khi có dịp để đọc và nói tiếng Việt nhưng mình vẫn thích viết blog bằng tiếng Việt . Ý hướng viết tiếng Việt để tìm lại những kỷ niệm khó quên , chia sẻ nổi vui buồn của lòng người viễn xứ và khỏi quên đi tiếng Việt mến yêu .

Trong chúng ta , những kẻ viết lách trên blog , thường cho rằng văn chương là bộ môn nghệ thuật xây dựng trên ngôn ngữ . Cho nên từ ngày bỏ nước ra đi , mình đâu còn nghĩ tới chuyện nghệ thuật văn chương để làm gì . Hơn nữa , nơi đây xứ người có khi cả ngày chưa nói 1 câu tiếng Việt , cả năm chưa đọc 1 tờ báo Việt ...

Vì vậy , mình tìm đến blog . Mình liệt kê những điểm mạnh cũng như mong muốn của mình ra giấy và thấy rằng mình thích đọc, thích viết, có chút sáng tạo trong việc sử dụng ngôn ngữ, ngại sự bó buộc công sở, muốn tìm một công việc nào đó không có sếp trực tiếp, không bị áp lực thời gian. Và blog hầu như đáp ứng hết mọi mong muốn của mình . Mình không bao giờ tự gọi mình là nhà văn, có chăng cũng chỉ là dăm câu tự trào trong lúc vui chuyện bạn bè.
 
Giá trị lớn nhất của kẻ viết blog là đi tìm bản chất. Cuộc sống không hoàn toàn là cái mà ta nhìn thấy hàng ngày, với đôi mắt trần trụi. Chỉ nhà văn, bằng tác phẩm của mình, mới có khả năng chạm đến tính đa chiều phức hợp trong mỗi con người. Với thân phận kẻ viết blog , viết còn là cuộc phiêu lưu tới những cái tôi khác. Kẻ bình thường sẽ mất công giải thích và chứng minh: Mình thực ra thế này, mình không phải thế kia. Tóm lại : Blog - cuộc sống ảo, tâm sự thật? Viết blog - cơ hội giao lưu, học hỏi, mang lại kiến thức cho mọi người  . Khi ý thức của con người được đề cao thì dù sống trong thế giới thật hay ảo, ý thức đó vẫn được phát huy tốt nhất .

 

mercredi 18 juin 2008

Lại lang thang trên ... blog

         Đã bao lâu rồi mình chưa viết entry lại , cũng hơi nhớ xóm nhà lá Multiply ... xin lỗi nha ! Bởi vì mấy hôm nay mê football , thức khuya xem đá banh , sáng phải dậy sớm "đi cày" nên mệt đừ luôn nhưng một ngày trung bình mình lên mạng xem tin tức , thư từ , blog ... vài tiếng , rồi đọc blog của các bạn , cứ lang thang hết nhà này sang nhà khác. Đôi khi viết chút góp ý để lại lưu bút rồi về ,đôi khi thì xem hết ngõ ngách nhà người ta đã , kẻo thiên hạ cho mình quá lạnh lùng !
        Lang thang thế nên thấy được bao nhiêu là chuyện vui ,buồn  ......
        Trong thế giới ảo này có bao nhiêu phần trăm là sự thật ,bao nhiêu phần trăm là người thật nhưng ở đây mọi người có thể trút hết những nỗi niềm tâm sự.
        Có những blogger đáng để ngưỡng mộ, đáng để học tập , và cũng có những blogger đầy tấm lòng từ thiện,những con người đó đáng kính trọng ,nhưng bên cạnh đó cũng không thiếu những kẻ tiểu nhân chỉ thích châm chọc người khác.
         Blog như những nơi dụng võ của những người thích viết văn ,viết thơ , tán ngẫu hay nội trợ...Mọi người hưởng ứng một cách nhiệt liệt dù hay, hay không,những bài thơ trọn vẹn hay ngẫu hứng.
    Những người bạn mà ngày thường ta biết đến là khô khan thì trên blog ở đây họ cũng lãng mạn,cũng mềm yếu cũng sẻ chia.
        Có những tình yêu thật đẹp, những lời tỏ tình , những cuộc chia tay và những mối tình chớm nở. Cứ lang thang rồi giật mình thấy trong này có nhiều cô yêu một chàng và cũng có nhiều chàng yêu một cô,y như những sợi dây liên quan đến nhau vậy.
            Có những blogger là anh chị em ruột cũng có những người kết nghĩa anh em bằng những tình cảm chân thành,cho dù chưa một lần gặp mặt .Những bài thơ,những bức thư viết tặng nhau cũng làm cho lòng cảm thấy vui hơn ,những tiếng cười dường như cảm nhận được những lời trêu đùa làm cho những gì bức bối khó chịu dường như tan hết .Những điều khó nói những vấn đề tế nhị,những khó khăn đều được những lời góp ý chân thành, những sẻ chia mà ở đời thực khó mà có được.
           Trong cuộc đời thật bên ngoài đôi khi tự hỏi sống thế nào? Sống như một quả cà chua thẳng thắn và thành thật hay như một quả dưa hấu ngoài thì xanh trong thì đỏ hay sống phải biết khôn một tí, ngu một tí thật thà một tí , ranh mãnh một tí và biết lừa lọc một tí .Còn trong thế giới blog thì mỗi người có thể sống thành thật với bản thân mình ,nghĩ những gì mình muồn làm những gì mình thích. Có thể ghét, có thể yêu và có thể hận. Mặc sức mọi người tưởng tượng.
      Người ta thường cho thế giới blog là thế giới ảo , mình thì chả quan niệm về vấn đề đó . Với mình , dù cho là thế giới ảo nhưng cái ảo đó nhiều lúc nó song hành với thực tại và nếu  khi bạn cho đi những chân tình thì nhất định bạn sẽ nhận được tình thân . Cuối cùng thì cũng xin cảm ơn Multiply thật nhiều vì nơi đây là nơi mà có thể sẻ chia để vui hơn , sống tốt hơn . Chúc các bạn 1 ngày đầy tươi vui và hạnh phúc ! ! !

samedi 7 juin 2008

EURO 2008

Ligue des champions vừa xong , lại đến Roland-Garros đang chung kết thì chiều nay lại đến EURO2008 .

Chỉ còn vài tiếng nữa giải Euro2008 sẽ bắt đầu ! Với thân phận kẻ ghiền bóng đá chắc có lẽ mình sẽ không bỏ trận nào cả . Năm nay đội Pháp nằm trong bảng "tử thần" nên hơi gay ! Lại gặp Ý đại lợi , Hoà Lan & Roumanie năm nay cũng không vừa . Không hiểu sao năm nay mình lại đoán Tây ban nha sẽ đoạt giải EURO 2008 . Dù sao đi nữa , với tinh thần thể thao :" Que le meilleur gagne ! " Chúc các bạn Euro 2008 đầy hứng thú và hấp dẫn .

vendredi 30 mai 2008

Bằng lăng & Phượng vỹ

Hôm nay tình cờ lên mạng thấy người ta nhắc đến Bằng lăng & Phượng vỹ . Bất chợt lại nghĩ :"Hè về xứ mình rồi nhỉ !" . Nơi đây xứ người vẫn còn mưa buồn lanh lạnh , làm tôi quên đi cái nắng hạ chói chan oi bức , cái màu đỏ rực rở của phượng vỹ và cái màu tím thơ ngây của bằng lăng ... Đã bao nhiêu mùa hạ tôi đã không về thăm trường cũ ,bảng đen phấn trắng , tuổi học trò làm sao quên được ! Những dòng lưu bút trao nhau ... tôi vẫn còn nhớ bài thơ năm nào : 

Có một mùa hạ nồng nàn trên cánh bằng lăng
Cô bé ơi sao em vờ không thấy
Khi phượng vỹ bùng lên rực cháy
Hoa bằng lăng lặng lẽ tím trong chiều

Có kẻ giật mình như thể bắt đầu yêu
Sợ tuổi thơ vì sao xanh bay đi mất
Cái màu tím dâng lên từ lòng đất
Sao em cứ vô tình không biết đến chia tay

Chỉ tại bông hoa đầu tiên ấy tím say
Mà nỗi nhớ đầu tiên cứ tìm về cô bé
Mây hạ lang thang như bâng khuâng rất nhẹ
Muốn nói cùng em - đã tím - mắt chiều.

     Thế là mùa hạ đang đến ở phố Hội , mùa hạ thật sự của nắng nóng,của hoa phượng vỹ,của tán bàng kín lá...màu tím của bằng lăng không lẫn vào đâu được ,tạo cho ta một cảm giác xao xuyến_màu tím , màu đỏ tuổi học trò!

      Nhớ mùa hạ quê hương, xưa kia được tắm trong dòng sông Thu bồn mát lạnh gần nhà,được chạy dài trên cồn cát Cửa đại  mênh mông...!

     Nhở ai đó quá gặp nhau giữa tháng năm đỏ lửa, màu nắng chói  nhạt trong mắt !

     Một ngày không xa ,tuổi trẻ qua đi,cách sống sẽ khác...!

     Hôm nay miên man buồn ,không hiểu vì sao,nhớ ai đó thì phải ,nhớ 1 hình bóng ấy ư !

Nhiều năm trước nghe Jimmy Nguyễn hát bài Hoa bằng lăng thấy da diết lạ lùng .
"...Qùa tôi đem đến trao chỉ có hoa bằng lăng...
Ôi tình xưa đã qua...
Người ơi sao có câu tình lắm bể dâu...
Tôi và em chẳng xa ... Con đường chia hai ngả đành cách xa..."
Không hiểu sao vào cái thời điểm ấy nghe bài Hoa bằng lăng lại có thể đem đến cho người ta một cảm xúc dạt dào đến vậy.
Nhất là ai đang ở trong một hoàn cảnh trớ trêu ấy. Tình đời tình người vẫn cứ là một bài toán khó .Muôn đời tính không được.
Thế là 1 mùa hè nữa lại đến .

jeudi 29 mai 2008

Thời gian ơi ... có bao giờ quay trở lại ?

 

Có bao giờ bạn hỏi như thế không? "Thời gian ơi ... có bao giờ quay trở lại?"
Một chút nuối tiếc, một chút bâng khuâng, một chút gì đó trong ta... khó tả !

Thời gian đi qua...
Những ước mơ được xây đắp
Những vết nhăn trên mắt mẹ ngày một thêm nhiều, làm phai màu áo mẹ
Làm liền những vết thương

Thời gian ơi, hãy dừng lại...
Để tóc mẹ đừng bạc thêm nhiều
Để những người yêu nhau ngập tràn trong hạnh phúc
Để những giấc mơ sẽ còn hoài mãi trong tim

Nhưng thời gian vẫn cứ trôi...
Vì đó là quy luật cuộc sống
Vì thời gian sẽ biến những ước mơ thành sự thật
Để cho con người có thể yêu và được yêu.
Nhưng thời gian ơi :
Tôi không muốn thời gian quay trở lại .
Vì biết rằng tôi sẽ nhớ thương hơn .
Tôi không muốn ngày hôm qua quay trở lại .
Vì tôi sợ rằng tôi sẽ đớn đau hơn !

Thời gian ! Có những khoảnh khắc sẽ chỉ là những khoảnh khắc, những kỷ niệm rồi cũng sẽ ngủ yên, một thời để nhớ, để thương, để suy nghĩ. Chỉ có thời gian trôi đi, đó là điều rất thật ! Hãy sống như ngày hôm nay là ngày cuối cùng được sống để ta mãi sống với những nốt nhạc yêu thương của thời gian .

Steps

Flag Counter