..

Pages

lundi 13 octobre 2008

Thu thương nhớ

 

      Thế là những chiếc lá vàng của mùa thu bắt đầu rơi tơi tả, có những cây cũng chỉ còn ít lá bám víu vào những cành khô một cách tiếc nuối và yếu ớt , đến nỗi một sự đùa nghịch của một cơn gió lướt nhẹ cũng đủ đánh rơi chúng một cách dễ dàng. Mùa thu là thế, đẹp dịu dàng và quyến rũ chỉ bởi những chiếc lá vàng, một vài cơn gió se se lạnh, và những giọt mưa nhỏ li ti, chỉ đủ ướt ,thấm lòng người con xa xứ. Không cưỡng lại được sự tiếc nuối và vẻ đẹp của thu, bàn tay buốt lạnh lại tìm đến những phím chữ quen thuộc để ghi lại những cảm xúc, để mùa thu sẽ vẫn mãi hiện hữu trong trái tim ấm áp của mọi người, nơi mùa thu bắt đầu.

        Thu đến, thu đi ... nhưng tình yêu ra đi lại khó trở lại

         Mùa thu đi, mùa thu lại về

         Tình yêu đi qua mãi mãi đi qua .

              Nó ra đi vào mùa thu và đến nơi đây cũng vào thu, chỉ chếch nhau vài ngày. Và cũng mùa thu ấy nó gặp nàng ... Điều tình cờ là sự gặp nhau " định mệnh" ấy lại cũng đúng vào mùa thu, sự tình cờ đến cuộc đời nó như một phép lạ.

        Phép lạ tình cờ đến, nhưng cũng ra đi vào một ngày "lá rơi đầy". Mùa thu đến và đi mang theo cả " trái tim đam mê" của một kẻ đang yêu. Thời gian trôi qua theo những cơn mưa thu , nó vẫn cười nhưng dường như vẫn không dấu nổi " nỗi buồn trong mắt". Biết là " người và tôi rồi cũng lãng quên", nhưng nó cứ tiếc nuối ... thỉnh thoảng mỗi khi đêm về, một nỗi nhớ man mác như khi mùa thu rời bỏ nó.

             Rồi một mùa thu tha hương nữa lại sắp trôi qua, nhắm mắt lại, trao nỗi buồn của nó cho bóng đêm, chỉ còn lại lời ca "vỗ về" cho giấc ngủ, nó không mong sẽ gặp lại trong giấc mơ, bởi điều nó mong đợi là bằng xương bằng thịt, đến trước mặt nó để trả lại nó những chiếc lá vàng và những cơn mưa nhỏ......

mardi 7 octobre 2008

Thu đến

 

Thế là mùa thu đã lặng lẽ đến lúc nào mà nó không hề hay biết. Có lẽ cái nắng ấm bất thường của năm nay đã khiến những cơn gió lạnh đầu mùa vô tình bị người ta quên lãng. Phải chăng vì cái nắng ấm kỳ lạ kia đã khiến cho lá cây không vàng đi mà lại héo úa? Có lẽ vậy! Có lẽ chính cái sắc màu kỳ lạ đó khiến cho người ta vô tình quên rằng mùa thu đã về. St.Bonnet đã chớm vào thu, mùa thu của đất trời, mùa thu của lòng người, và mùa thu của cuộc đời. Nhưng sao âm hưởng của mùa thu vẫn luôn là một nỗi buồn man mác?

" Mỗi thu về lòng ta buồn ngay ngất

Nỗi lòng này mây gió gửi về đâu ? "

Thu đến, mọi thứ dường như chơi vơi hơn, không gian lãng đãng một màu vàng óng của nắng, chút se lạnh của hơi heo may, thoáng trong đêm sương ướt lạnh.

Chút chơi vơi và le lói trong thu gây thảng thốt và rồi vụt tắt.

Thu dịu dàng và quyến rũ.

Sáng sớm như thường lệ, nó phải dậy sớm để đi "cày". Bỗng nhiên nó mong ước mình cứ tiếp tục cuộn mình trong chăn ấm, nằm nghe hơi thu phảng phất ngoài kia, sẽ chẳng phải làm gì trong một buổi sớm mai.

Thu sang, lá vàng "chạm" lòng người ! 

Au revoir mùa hạ  và hãy cùng nhau đón lá vàng rơi !

Bonne journée à tous !

mardi 30 septembre 2008

Hắn ... yêu ảo !

    

        "  Trong thế giới ảo có tình yêu thật hay không? Giống như chúng ta trừu tượng thế giới tâm linh có thật hay không?

            Có người cho là thật, có người cho là không. Vì vậy giữa ảo và thật luôn song song với nhau, và tồn tại mãi mãi. Nó hình thành từ trong sự trừu tượng của chính bản thân ta, mà ta vô tình hay cố ý ta đã cho cái ảo là thật hay cho cái thật là ảo. "

... Ngày ấy em và hắn ở hai phương trời xa xôi, không hề biết nhau. Hắn biết em qua blog một người bạn. Thế rồi hắn bắt đầu online nhiều hơn vào mỗi tối.

Như một thói quen, hắn đều ghé qua blog em, đọc tất cả những gì em viết và không quên để lại những dòng comment nho nhỏ.

Lần đầu tiên chat với em, hắn đã gọi em là “Nhóc nhỏ”. Em cũng đáo để, đặt lại cho hắn biệt danh hấp dẫn không kém “Nhóc lớn”. Vậy là mỗi lần online, hai biệt danh ấy len lỏi trong những dòng tin nhắn.

Những lúc cô đơn, áp lực trong cuộc sống hay trong công việc, hắn đều nhắn tin cho em, chỉ để chia sẻ. Những dòng tin nhắn reply của em thật vui tươi, nhí nhảnh. Hắn cảm thấy thoải mái, thật dễ chịu khi có người lắng nghe những gì mình nói, cho câu chuyện ấy thật vớ vẩn.

Không biết từ bao giờ, em bắt đầu đi vào đời hắn. Hắn cảm thấy trống vắng, thiếu đi chút gì đó khi không nhận được những dòng comment hay tin nhắn từ em. Hắn không bao giờ tin vào "le coup de foudre" tình yêu sét đánh, vậy mà không hiểu sao hắn lại trở thành chính nạn nhân của tia sét ái tình ấy. Hắn yêu em, yêu không lý do. Tình yêu ấy ngày càng bùng cháy mãnh liệt hơn trong lòng hắn .

Hắn cảm thấy nhớ em những khi không gặp, nỗi nhớ âm ỉ rồi lại bùng lên mạnh mẽ. Những đêm trằn trọc không ngủ, nỗi nhớ ấy lại ập về. Hắn lại nhắn tin em, những tin nhắn vào lúc 2-3g sáng ấy, em cũng không thể reply. Vậy mà một dòng tin nhắn nho nhỏ lại làm hắn dễ chịu hơn, tin nhắn như mang cả nỗi nhớ của hắn đến với em.

Và rồi cái ngày hạnh phúc nhất mà hắn trông đợi đã đến, cái buổi chiều "tà" nhận được tin nhắn chỉ vỏn vẹn 3 chữ “em yêu anh”. Hắn thấy lòng mình ấm áp một cách lạ thường. Chính em đã cho hắn cả một khung trời, mơ về ngày mai đầy ước vọng, về cả một mái ấm. Không biết tương lai rồi sẽ như thế nào, nhưng hắn vẫn mong, hy vọng về một ngày, ngày mà hắn có thể cùng đi chung trên một con đường, con đường riêng của hắn và em...

mercredi 24 septembre 2008

Tháng chín ! ! !

 
Saint Bonnet những ngày tháng chín đón thu, nắng mưa lạnh vẫn vô thường rớt xuống trần gian, vẫn có ai đó lang thang gom nhặt những mảng màu sáng tối để dệt nên cái mà người ta gọi là cuộc sống. Và vẫn còn đó, chở nặng trong tim những yêu thương ngập tràn cả nỗi nhớ...

"Mấy ngày nay không viết gì cả vậy?",mình tự nhủ. Ừ nhỉ ! Sao dạo này ta không viết gì cả ?
Phải chăng xúc cảm của ta đã chảy cạn? Phải chăng ta không còn niềm đam mê viết nữa? Phải chăng ta đang già cả đến mệt mỏi? Phải chăng ta cuộc sống bận rộn cuốn ta đi hay phải chăng Multiply không còn là nơi neo đậu cho những trang viết của ta nữa?.... Bao nhiêu lý do để lấp vào mà vẫn thấy khập khiễng vì mọi thứ với ta vẫn bình lặng thường trôi giữa dòng đời vậy mà. Và mỗi ngày ta vẫn vào Multiply, để có khi lướt qua, cũng có khi dừng lại trên những trang viết của ai đó để nhìn, để đọc và để ngẫm nghĩ...
Ta vẫn thế mà ! Có lẽ con người ta có khi muốn dừng lại đôi chút chỉ vì để dừng lại chứ không vì điều gì cả.

Saint Bonnet một buổi chiều nắng ấm bỏ ngỏ đi về, trống tênh những dòng nghĩ suy...Và ta vẫn thế...

lundi 15 septembre 2008

La vie est très courte ! Đời thật ngắn ngủi ! 'Merci à la vie, chaque matin que je me réveille,J'en ai encore une autre journée pour aimer .

 

Lang thang trên Multiply, thấy các bạn nói về cuộc đời thật ngắn ngủi. La vie est très courte ! Đời tuy ngắn thật ! Có mất gì đâu, mong các bạn thử đọc xem nào và hãy cố gắng đọc đến cuối nhé! Bài văn này ngắn lắm... đọc mất vài ba phút thôi nhưng rất hữu ích và đây là mẩu chuyện có thật :

   Bạn tôi mở ngăn tủ của vợ và lấy ra một gói nhỏ được gói kỹ càng trong lớp giấy lụa. Anh nói: Đây không phải là một gói đồ bình thường, đây là một chiếc áo lót thật đẹp... Anh vứt lớp giấy bọc và lấy ra chiếc áo lót satin mịn màng, rồi nói: "Tôi mua chiếc áo này tặng cô ấy vào lần đầu tiên chúng tôi sang New York, cách đây 8-9 năm nhưng cô ấy chưa bao giờ mặc! Cô ấy muốn dành cho một dịp nào đặc biệt, vậy thì hôm nay tôi nghĩ là dịp đặc biệt nhất rồi..." Anh đến cạnh giường và đặt chiếc áo ấy cạnh những món đồ mà tí nữa đây sẽ được bỏ vào áo quan. Vợ anh vừa mới qua đời...

    Quay sang tôi, anh nói: "Đừng bao giờ giữ lại một cái gì để chờ dịp đặc biệt cả... Mỗi ngày sống là một dịp đặc biệt rồi...La vie est très courte ! Đời thật ngắn ngủi ! ...".

Tôi suy đi nghĩ lại câu nói này và nó đã làm thay đổi cuộc đời tôi...

Bây giờ tôi đọc sách và viết nhiều hơn trước và bớt thời gian nhậu nhẹt ... để dọn dẹp nhà cửa. Tôi ngồi trước mái hiên mà ngắm cảnh chứ không buồn để ý đến cỏ dại mọc trong vườn... Tôi dành nhiều thời gian cho gia đình và bạn hữu hơn là cho công việc. Tôi hiểu rằng cuộc đời là những cảm nghiệm mà mình phải nếm... Từ ngày ấy tôi không còn cất giữ một cái gì nữa... tôi đem bộ ly cristal pha lê ra sử dụng mỗi ngày, tôi mặc đồ mới để đi siêu thị hay bất cứ nơi nào khi tôi cảm thấy thích... Tôi không còn dành nước hoa hảo hạng cho những dịp đại tiệc, tôi xức bất kỳ khi nào tôi muốn...

Những cụm từ như "một ngày gần đây" hay "hôm nào" đang bị loại khỏi vốn từ vựng của tôi. Điều gì đáng bỏ công thì tôi muốn xem, muốn nghe, muốn làm ngay bây giờ. Tôi không biết chắc là vợ của bạn tôi sẽ làm gì nếu cô ấy biết trước rằng mai đây mình không còn sống nữa (một ngày mai mà tất cả chúng ta xem thường). Tôi nghĩ rằng cô ấy hẳn sẽ mời mọi người trong gia đình, mời bạn bè thân thích đến nhà chơi... có thể cô sẽ gọi điện thoại cho vài người bạn cũ và làm hoà hay xin lỗi về những chuyện bất hoà trước đây...

Tôi đoán rằng cô ấy sẽ đi ăn các món Tàu (vì cô ấy rất thích ăn món Tàu như tôi). Chính những chuyện vặt vãnh mà tôi chưa làm khiến cho tôi áy náy nếu tôi biết rằng thì giờ tôi còn rất có hạn. Tôi sẽ rất áy náy vì tôi không đi thăm một vài người bạn mình cần phải gặp mà cứ hẹn lần hồi, áy náy vì thường không nói với những người thân của mình rằng mình yêu thương họ... áy náy vì mình chưa viết những lá thư mà mình dự định "hôm nào" sẽ viết.

Giờ đây, tôi không chần chờ gì mà không hẹn lại và không giữ điều gì có thể đem lại niềm vui và nụ cười cho cuộc sống chúng tôi. Tôi tự nhủ rằng mỗi ngày là một dịp đặc biệt. Mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút... đều đặc biệt cả.

Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
Merci à la vie, chaque matin que je me réveille,
J'en ai encore une autre journée pour aimer
.
 

Nếu bạn đọc được bản văn này ấy là vì một ai đó muốn điều hay cho bạn, và vì bạn cũng có quanh mình những người bạn quý yêu. Nếu bạn quá bận đến độ bạn không thể dành ra vài phút để copy và gởi bản văn này đến cho ai khác, rồi tự nhủ "mai mốt tôi sẽ gửi" thì mai mốt đó có thể là một ngày thật xa hoặc là bạn sẽ không bao giờ gửi được...

***

Sống là không chờ đợi... Đời thật ngắn ngủi ! La vie est très courte !


Steps

Flag Counter