..

Pages

jeudi 12 novembre 2009

Cảm nhận thế giới blog

Người ta cho rng blog, chat…tt c đu thuc thế gii o, có người li cho rng nó là tht. Nhưng vi mình nó hoàn toàn là mt thế gii o ch tâm hn là tht, người ta đến vi nhau bng tâm hn chân tht nht và nó là góc khut, là nơi sâu nht ca mi tâm hn.

Mình hoà nhập với thế giới này 1 cách tình cờ & thú vị. Nó như 1 cơ duyên để mình có thể thấy được  muôn màu của cuộc sống. Những gì trải qua với thế giới ảo này, nó cũng thăng trầm  như trong cuộc sống bên ngoài vậy. Có lúc thật hãnh diện, hạnh phúc vì nhận được nhiều sự quan tâm hay lời khen của mọi người, nhưng cũng có lúc buồn khi nhiều kẻ thật lạnh lùng ghé nhà mình không 1 lời comment...

Đừng tưởng Internet chỉ là một thế giới khô khan và lạnh lẽo bởi những ô vuông màn hình, những dây nhợ hay con số vô cảm, những căn phòng chật hẹp tách con người ra khỏi thế giới sống động... Nếu khám phá chắc chắn không ít người sẽ ngỡ ngàng nhận ra máy tính cũng có tâm hồn, trái tim...

Có thể những dòng tự sự hay những câu thơ trên từng cái entry Blog sẽ chỉ để những chiếc nick đọc cho vui, đọc để thấy thấp thoáng bóng mình trong đó. Nhưng đôi khi lòng ta có dịp lắng lại trước những câu thơ tình trên Blog người nào đó, hoặc vô tình đọc những dòng tự sự vô hình, biết đâu đấy, có nước mắt rơi trên bàn phím tự lúc nào...

Multiply, Facebook, twitter, yahoo blog ...ở nơi đâu cũng vậy, sự chân thành bao giờ cũng đuợc chờ đón và sẽ khó phai mờ. Hy vọng sẽ luôn nhận được nhiều quan tâm của các bạn, những người anh, người chị... Đây là ngôi nhà nhỏ mình gắn bó đã lâu, có những người bạn thường sang thăm. Đôi khi họ chỉ lặng lẽ ghé thăm và rồi trở về ngôi nhà riêng của mình, nhưng mình cũng rất vui về điều ấy...Thế giới ảo này khiến mình cảm thấy ấm áp chứ không phải là nơi ẩn mình phải không các bạn ???

mercredi 28 octobre 2009

Thu thương nhớ

 

St. Bonnet mấy hôm nay dường như bớt đỏng đảnh hơn nhiều rồi. Không còn những cơn mưa bất chợt, đôi khi dai dẳng, ướt nhẹp bàn chân người mỗi lần ra đường thả bộ. Không còn bầu trời xám xịt. Không còn  những tiếng thì thầm của gió mỗi đêm mưa...

Nơi đây đã vào thu từ lâu...Một mùa thu đầy màu nhớ đã đến! Gió lạnh hắt hiu bên thềm cửa, từng sợi gió lác đác hôn nhẹ lên chân mây. Trong cái buồn vô biên của trời xanh thăm thẳm, những cánh chim mỏi mệt vẫn miệt mài tìm chốn bình yên. Đâu đó, loài côn trùng đã ngủ quên trong quá khứ tẻ nhạt vô hồn. Và em hỡi, mình anh lạc loài tìm em không lối thoát.

Những buổi chiều mộng mơ, lá vàng vẫn rơi rớt như báo hiệu một cuộc tình không màu tím. Chúng ta vẫn sánh bước bên nhau, tay trong tay, những con tim khao khát tình yêu rực cháy. Thế giới dường như lặng im ngắm nhìn đôi uyên ương say đắm, nhưng đối với anh và em, thế giới đâu tồn tại, chỉ có những vòng tay siết chặt, những nụ hôn say đắm và mối tình pha lê hiện hữu. Thời gian thẩn thờ đứng im bên những lời yêu đương ngọt ngào, vạn vật chết lặng tôn thờ tình yêu đôi lứa.

Những chiều màu tím trôi qua nhanh, thời gian tận hưởng niềm vui cũng chóng tan vào cơn gió thoảng qua. Mối tình pha lê long lánh tuyệt đẹp không có nơi trú thân cho những khó khăn thường nhật. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, thời gian không chờ anh và em nữa, màu tím nhạt phai dần.

Ánh sáng ban mai là một bản giao hưởng đầy màu sắc. Những màu tối, những màu sáng... pha trộn tạo nên khúc ca cuộc sống. Không phải anh, không phải em mà cả hai chúng ta chỉ cảm nhận và dường như cố tình cảm nhận cuộc sống chỉ có màu tím.

Ngày hôm nay lang thang trên con đường vắng... nhớ lại những con đường chúng mình đã đi qua, đâu đó vang lên  những âm thanh yêu thương trong ngàn thu tiềm thức... Những gì đẹp đẽ nhất thường ở những nơi kín đáo và bình yên nhất. Mối tình pha lê vẫn soi sáng những con tim u tối rạo rực, nhưng nó bất lực trước chông gai bão tố...

vendredi 9 octobre 2009

Thương về miền Trung

 

Tôi sinh ra và lớn lên tại miền Trung nghèo "đất cày lên sỏi đá", thuộc dãi đất miền Trung quanh năm đầy nắng gió và lũ lụt. Những năm giông bão, miền đất ấy lại hứng chịu cơn thịnh nộ của thiên nhiên. Nhìn những hình ảnh trên TV, trên mạng không khỏi bàng hoàng xót xa đến đau lòng khi quê nhà tả tơ xác xơ trong bão lụt. Bão chưa dứt lại nước lũ tràn về, Phố Hội lại chìm trong cơn nước lũ... thật đau lòng & bùi ngùi trong tôi một quê nhà nhọc nhằn lam lũ trong mùa mưa bão lũ lụt. Nơi ấy, tuổi thơ tôi đã đi qua...với tôi chẳng còn xa lạ gì với lũ lụt và bão vào những ngày tháng này!

    

 

     Phố Hội quê tôi, nơi miền Trung đầy nắng gió, mưa dầm, bão tố & lũ lụt triền miên  hàng năm, như người ta ví miền Trung quê tôi như đôi vai gầy phải luôn gánh chịu nhiều thiên tai nhất của VN.

Với tôi cuộc sống mưu sinh, đầy toan tính, lo âu và chính cuộc đời đã đẩy tôi đi xa quê nhà miền Trung. Không phải quê tôi không đẹp, không lành mà sao miền Trung quá nghèo khó, quá nhiều lo toan, vất vả...nên đã không làm mềm lòng và chùn những bước chân ra đi...Tôi từng nghe câu thơ :

" Trường sơn Đông nắng,Tây mưa.

   Ai chưa đến đó như chưa hiểu mình ."

     Cũng như miền Trung quê tôi ai chưa đến đó cũng chưa hiểu mình. Hôm nay nơi đây trời lại mưa nhưng làm sao thấm thía như nhưng cơn mưa miền Trung dầm dề ướt át...

     Mưa xứ người! mưa rồi tạnh, tạnh rồi mưa hồn nhiên như tính tình của một cô gái trẻ, giận đó, khóc đó nhưng giận rồi khóc rồi lại cười như chưa vừa khóc xong vậy. Còn mưa miền Trung chao ôi sao mà đằng đẵng day dứt đến nao lòng,nẫu ruột. Có ai đó ví rằng mưa miền Trung là giọt nước mắt của Ngưu lang và Chức nữ, ròng rã, tiếc nuối, ngậm ngùi...

     Bao năm rồi xa miền Trung xa tất cả những gì thân thương của kỷ niệm, để rồi trở thành một nỗi nhớ cho cả một đời người. Có phải chăng tôi đang nhớ về một nỗi nhớ vời vợi, xa xăm...Xa lắm một miền Trung yêu thương. Tôi xin hứa sẽ trở về thăm Phố Hội !

lundi 13 octobre 2008

Thu thương nhớ

 

      Thế là những chiếc lá vàng của mùa thu bắt đầu rơi tơi tả, có những cây cũng chỉ còn ít lá bám víu vào những cành khô một cách tiếc nuối và yếu ớt , đến nỗi một sự đùa nghịch của một cơn gió lướt nhẹ cũng đủ đánh rơi chúng một cách dễ dàng. Mùa thu là thế, đẹp dịu dàng và quyến rũ chỉ bởi những chiếc lá vàng, một vài cơn gió se se lạnh, và những giọt mưa nhỏ li ti, chỉ đủ ướt ,thấm lòng người con xa xứ. Không cưỡng lại được sự tiếc nuối và vẻ đẹp của thu, bàn tay buốt lạnh lại tìm đến những phím chữ quen thuộc để ghi lại những cảm xúc, để mùa thu sẽ vẫn mãi hiện hữu trong trái tim ấm áp của mọi người, nơi mùa thu bắt đầu.

        Thu đến, thu đi ... nhưng tình yêu ra đi lại khó trở lại

         Mùa thu đi, mùa thu lại về

         Tình yêu đi qua mãi mãi đi qua .

              Nó ra đi vào mùa thu và đến nơi đây cũng vào thu, chỉ chếch nhau vài ngày. Và cũng mùa thu ấy nó gặp nàng ... Điều tình cờ là sự gặp nhau " định mệnh" ấy lại cũng đúng vào mùa thu, sự tình cờ đến cuộc đời nó như một phép lạ.

        Phép lạ tình cờ đến, nhưng cũng ra đi vào một ngày "lá rơi đầy". Mùa thu đến và đi mang theo cả " trái tim đam mê" của một kẻ đang yêu. Thời gian trôi qua theo những cơn mưa thu , nó vẫn cười nhưng dường như vẫn không dấu nổi " nỗi buồn trong mắt". Biết là " người và tôi rồi cũng lãng quên", nhưng nó cứ tiếc nuối ... thỉnh thoảng mỗi khi đêm về, một nỗi nhớ man mác như khi mùa thu rời bỏ nó.

             Rồi một mùa thu tha hương nữa lại sắp trôi qua, nhắm mắt lại, trao nỗi buồn của nó cho bóng đêm, chỉ còn lại lời ca "vỗ về" cho giấc ngủ, nó không mong sẽ gặp lại trong giấc mơ, bởi điều nó mong đợi là bằng xương bằng thịt, đến trước mặt nó để trả lại nó những chiếc lá vàng và những cơn mưa nhỏ......

mardi 7 octobre 2008

Thu đến

 

Thế là mùa thu đã lặng lẽ đến lúc nào mà nó không hề hay biết. Có lẽ cái nắng ấm bất thường của năm nay đã khiến những cơn gió lạnh đầu mùa vô tình bị người ta quên lãng. Phải chăng vì cái nắng ấm kỳ lạ kia đã khiến cho lá cây không vàng đi mà lại héo úa? Có lẽ vậy! Có lẽ chính cái sắc màu kỳ lạ đó khiến cho người ta vô tình quên rằng mùa thu đã về. St.Bonnet đã chớm vào thu, mùa thu của đất trời, mùa thu của lòng người, và mùa thu của cuộc đời. Nhưng sao âm hưởng của mùa thu vẫn luôn là một nỗi buồn man mác?

" Mỗi thu về lòng ta buồn ngay ngất

Nỗi lòng này mây gió gửi về đâu ? "

Thu đến, mọi thứ dường như chơi vơi hơn, không gian lãng đãng một màu vàng óng của nắng, chút se lạnh của hơi heo may, thoáng trong đêm sương ướt lạnh.

Chút chơi vơi và le lói trong thu gây thảng thốt và rồi vụt tắt.

Thu dịu dàng và quyến rũ.

Sáng sớm như thường lệ, nó phải dậy sớm để đi "cày". Bỗng nhiên nó mong ước mình cứ tiếp tục cuộn mình trong chăn ấm, nằm nghe hơi thu phảng phất ngoài kia, sẽ chẳng phải làm gì trong một buổi sớm mai.

Thu sang, lá vàng "chạm" lòng người ! 

Au revoir mùa hạ  và hãy cùng nhau đón lá vàng rơi !

Bonne journée à tous !

mardi 30 septembre 2008

Hắn ... yêu ảo !

    

        "  Trong thế giới ảo có tình yêu thật hay không? Giống như chúng ta trừu tượng thế giới tâm linh có thật hay không?

            Có người cho là thật, có người cho là không. Vì vậy giữa ảo và thật luôn song song với nhau, và tồn tại mãi mãi. Nó hình thành từ trong sự trừu tượng của chính bản thân ta, mà ta vô tình hay cố ý ta đã cho cái ảo là thật hay cho cái thật là ảo. "

... Ngày ấy em và hắn ở hai phương trời xa xôi, không hề biết nhau. Hắn biết em qua blog một người bạn. Thế rồi hắn bắt đầu online nhiều hơn vào mỗi tối.

Như một thói quen, hắn đều ghé qua blog em, đọc tất cả những gì em viết và không quên để lại những dòng comment nho nhỏ.

Lần đầu tiên chat với em, hắn đã gọi em là “Nhóc nhỏ”. Em cũng đáo để, đặt lại cho hắn biệt danh hấp dẫn không kém “Nhóc lớn”. Vậy là mỗi lần online, hai biệt danh ấy len lỏi trong những dòng tin nhắn.

Những lúc cô đơn, áp lực trong cuộc sống hay trong công việc, hắn đều nhắn tin cho em, chỉ để chia sẻ. Những dòng tin nhắn reply của em thật vui tươi, nhí nhảnh. Hắn cảm thấy thoải mái, thật dễ chịu khi có người lắng nghe những gì mình nói, cho câu chuyện ấy thật vớ vẩn.

Không biết từ bao giờ, em bắt đầu đi vào đời hắn. Hắn cảm thấy trống vắng, thiếu đi chút gì đó khi không nhận được những dòng comment hay tin nhắn từ em. Hắn không bao giờ tin vào "le coup de foudre" tình yêu sét đánh, vậy mà không hiểu sao hắn lại trở thành chính nạn nhân của tia sét ái tình ấy. Hắn yêu em, yêu không lý do. Tình yêu ấy ngày càng bùng cháy mãnh liệt hơn trong lòng hắn .

Hắn cảm thấy nhớ em những khi không gặp, nỗi nhớ âm ỉ rồi lại bùng lên mạnh mẽ. Những đêm trằn trọc không ngủ, nỗi nhớ ấy lại ập về. Hắn lại nhắn tin em, những tin nhắn vào lúc 2-3g sáng ấy, em cũng không thể reply. Vậy mà một dòng tin nhắn nho nhỏ lại làm hắn dễ chịu hơn, tin nhắn như mang cả nỗi nhớ của hắn đến với em.

Và rồi cái ngày hạnh phúc nhất mà hắn trông đợi đã đến, cái buổi chiều "tà" nhận được tin nhắn chỉ vỏn vẹn 3 chữ “em yêu anh”. Hắn thấy lòng mình ấm áp một cách lạ thường. Chính em đã cho hắn cả một khung trời, mơ về ngày mai đầy ước vọng, về cả một mái ấm. Không biết tương lai rồi sẽ như thế nào, nhưng hắn vẫn mong, hy vọng về một ngày, ngày mà hắn có thể cùng đi chung trên một con đường, con đường riêng của hắn và em...

Steps

Flag Counter