..

Pages

mardi 13 avril 2010

Một chút lãng đãng...

Có những con đường đã đi qua, nay dù đã đổi thay nhiều, nhưng lối mòn cũ vẫn nằm trong ký ức

Có những ngày để lại trong ta nhiều kỷ niệm, đã xa rồi nhưng sẽ nhớ mãi không quên

Có những người mang đến cho ta niềm vui và hạnh phúc, chia tay người nhưng hình bóng sẽ không phai

Có những khi trái tim ra khao khát đến cháy bỏng, rằng chỉ 1 lần thôi, một lần cho ta được quay lại con đường ấy, quay lại ngày đầy kỷ niệm ấy, quay lại gặp người ấy... chỉ một lần thôi nhưng sẽ chẳng thể quay về!

Có bao giờ nỗi nhớ trong tôi se sắt đến vậy? Tôi đang nhớ ai, nhớ đến điều gì? Chợt nhận ra rằng khoảng trống trong tôi chưa bao giờ đầy được. Dòng đời hối hả, tôi trôi theo nó dường như bỏ quên lại chính mình, để lúc nhớ ra - quay lại nhặt - thấy mình đầy trống trải... Giữa êm đềm ai thấy được sóng ngầm, có lúc tôi cảm tưởng mình trôi tuột không có sức bám, mới khao khát phút giây ích kỷ chỉ sống trọn cho riêng mình, không có những ràng buộc, không có nghĩa vụ và chỉ cần tôi có được một sự thấu hiểu...

         Hôm nay thấy cô đơn, ngồi một mình trong căn phòng rộng, sự day dứt choán hết tâm tư khi lòng tôi hướng về nơi ấy. Cần làm sao phút giây chia sẻ cùng ai để biết rằng mình cần người Tri Kỷ

... Như người bạn ấy, hình ảnh vẫn ẩn hiện trong nỗi nhớ của tôi, trong những dòng tôi viết. Dòng thời gian chưa kéo căng được những kỷ niệm, chưa làm tôi quên lãng, có chăng chỉ là sự day dứt trong tôi...

       Một chút lãng đãng, thả hồn phiêu lãng... Thời gian như quay chậm lại, ngoài vườn chim hót líu lo, 1 chút nắng ấm đang rọi vào căn phòng... Lòng trống rỗng, thảnh thơi, một chút bình yên muôn thuở...

       Cuộc sống này, mỗi ngày đều có nhiều niềm vui và hạnh phúc, tôi sẽ không bao giờ đánh mất đi sự yêu đời.
 

        Sẽ lại gói ghém tất cả những gì đã qua vào một góc tâm hồn, có lẽ đôi lần mở lại sẽ thấy nhói đau dẫu chỉ là một thoáng...

        Một chút lãng đãng cho qua đi một ngày vacance tẻ nhạt ! 

        Một ngày mới bắt đầu, tin vào những điều tốt đẹp sẽ đến.

vendredi 26 mars 2010

Tháng 3

    

Mới đó mà gần hết tháng 3 rồi, một tuần vacance mình nghỉ sắp hết. Tháng 3 trôi qua như một chiếc bánh ngọt ngào, bởi 28 ngày ngắn ngủi của tháng 2 vừa hút tầm mắt là những ngày đầu tháng 3 đã lũ lượt kéo đến, mang theo tia nắng ấm, rồi thả nhẹ từng ngày từng ngày một xuống phím đàn thời gian, tạo ra những âm thanh vang vang rồi đong đưa theo cơn gió cuối mùa se lạnh.

Tháng 3 những cụm hoa Thủy tiên đang nở, ngoài vườn hoa đào cũng đang hé nụ như muốn đón chào một mùa Xuân đang đến! Trong những tháng ngày vẫn đi qua chúng ta, qua những người già, người trẻ, và cả những người không còn trẻ nữa, tháng 3 có nỗi ám ảnh riêng. Những tháng 3 đầy gió lạnh, bay qua những chiều bàng bạc buồn, bàng bạc thương, bàng bạc ký ức ...

Ngày hôm nay St. Bonnet thật lạ! Sau vài ngày nắng ấm, nay lại mưa ào ào như thác đổ, gió thổi mạnh từ sáng sớm, làm mình cũng se se lạnh. 

Mùa xuân đến, tháng Ba đang bước đi rất nhẹ. Lúc nào nói về mùa xuân và tháng Ba, mình cũng hớn hở, chỉ có thể dùng tỉnh từ ấy. Bởi điều gì thuộc về tháng Ba cũng rất khẽ khàng, ngắn và êm dịu.

Năm nay tháng 3 của mình không nặng lòng. Những nụ cười đến nhiều hơn, mình lại sang nhà mới giã từ ngôi nhà cũ... Năm nay tháng 3 có vườn rộng "cuốc đất trồng khoai" mệt đừ người.

Gởi vào tháng 3 những nụ cười trong lành và tinh tươm như chiếc áo mới... thôi thì... cứ để tháng 3 trôi qua, mình cứ yêu đời đi nhé... cho dù cuộc sống khó khăn, muôn màu muôn vẻ, có nhớ có quên !!!

samedi 20 mars 2010

Bỗng dưng...

 

Đã lâu mình không trở lại Multiply, bỗng dưng mình cảm thấy thiếu một cái gì đó và nhớ một ai đó...

Bỗng dưng lại nhớ một người
Làm thơ trên Net nói cười vu vơ...

Bỗng dưng lại thấy ngẩn ngơ
Thơ cho ai đó mà như của mình...
Bỗng dưng cây bút nhẹ tênh
Thơ rơi từng chữ vây quanh nỗi buồn...

Bỗng dưng như kẻ mất hồn
Đứng lên ngồi xuống bồn chồn chờ mong...

samedi 13 février 2010

Thơ Tết

Không bao lâu nữa một cái Tết tha hương nữa lại đến! Tự nhiên thấy hối tiếc thời gian thật. Tất cả những gì đã qua không ai có thể quay trở lại. Hôm nay ngồi đây viết cho những ngày đã qua và cả cho những ngày sắp tới, viết cho những gì là mãi mãi, viết cho những gì đã trở thành kỷ niệm, viết cho những niềm vui và viết cho cả những nỗi buồn còn vương vãi.

Năm mới Canh Dần sắp đến, chào năm cũ nhé! Chào những thất bại trong năm cũ nhé! Mong mọi điều tốt đẹp và may mắn sẽ đến với mình và tất cả các bạn trong năm mới này. Năm mới với nhiều niềm vui và hạnh phúc mới. Với mình, những gì mình chưa làm được thì năm nay sẽ cố gắng làm bằng hết. Và nhớ phải hăm hở mà sống, phải rạng ngời mà sống, phải hoan hỉ mà sống...

Năm mới đi một con đường mới, biết là không dễ dàng gì nhưng thôi cứ đi thôi, đừng dừng lại. Mọi thứ đều khó khăn trước khi trở nên dễ dàng... Lại một lần nữa xin chúc các bạn 1 năm mới dồi dào sức khỏe, vạn sự như ý & an khang thịnh vượng. Mong các bạn tham gia vài câu thơ Tết.

"Tôi làm thơ chúc Tết

Chào Xuân năm Canh Dần

Xứ người xuân đón Tết

Nỗi buồn nhiều hơn vui

Xuân ơi ! Xuân có biết

Nỗi buồn người đi xa

Mỗi độ khi Xuân đến

Lòng lại nhớ quê nhà ."

samedi 6 février 2010

Nhớ mùa Xuân xưa...

 

Mình viết những dòng này khi năm cũ chỉ còn vài ngày nữa sẽ qua. Thời gian trôi nhanh như dòng sông không bao giờ trở lại. Thêm một năm nữa, chúng ta lại thêm một tuổi, mình lại thêm 1 tuổi đời ly hương. Ngồi thinh lặng trong căn phòng nhìn mưa phùn đang rơi trên xứ người... bất chợt nghĩ về những mùa mùa xuân xưa, về không khí ấm cúng và sâu lắng trong mỗi bữa cơm tất niên cùng người thân và bè bạn, chợt nhớ quê hương lạ lùng !

Phố Hội giờ này vào xuân chắc tưng bừng lắm nhỉ, phố xá sẽ tấp nập dòng người qua lại, bươn bã vội vàng cho những ngày cuối năm, hàng hóa tết sẽ tràn ngập nơi nơi - nhất là dưới chợ, có lẽ giờ này ở nhà gia đình mình cũng đang chuẩn bị đủ mọi thứ cho ngày tết cổ truyền của dân tộc .

Nhớ những con phố nhỏ ngày xuân, rộn ràng tiếng người cười nói, hàng hóa bày la liệt tràn ra cả ngoài vệ đường với đủ chủng loại cho ngày tết... nhớ khi xưa tan học cùng bạn bè đi ngang chợ bốc trộm mứt, hạt dưa...chạy cười giữa hàng người đông đúc.

Nếu giờ này ở nhà, chắc mình sẽ cùng mấy em lau chùi bàn thờ tổ tiên và đánh bóng lại cái bộ lư đồng. Phải chùi thật sạch cái nhà bếp để má đưa ông Táo về trời, còn phải phụ má làm cả mấy hủ dưa kiệu muối, có lẽ không quên đem phơi nắng mấy củ cà rốt , củ kiệu ,đu đủ .. ngâm chua ngọt hay canh thau mứt gừng, mứt dừa và cả bánh tổ, một món không thể thiếu trong ngày tết ...

Nhớ chợ hoa Đà nẵng đủ loại, đủ màu sắc rực rỡ, nhớ ngày đầu năm được lì xì phong bì đỏ, sáng dậy thắp hương lễ bái ông bà khói nghi ngút, rồi xuất hành hay một vòng tảo mộ hưong khói cho họ hàng, ông bà, lòng vòng chạy về làng thăm viếng bà con để thấy gia đình thật đầm ấm ...

Đã một thời gian dài xa quê hương, đã bao mùa xuân không về, thôi thì không nhớ nữa, nỗi nhớ còn nhiều lắm, nỗi nhớ vẫn đong đầy, không khóc nhé, hãy cười lên nào... để đón mừng một xuân tha hương đang đến. Những mùa xuân xưa, những mùa xuân đó không trở lại và đã chia tay mình thật rồi... nhưng mình vẫn nhớ về những người thân yêu và bạn bè mình. Những điều tốt đẹp nhất mình vẫn mong đến họ, mong cho một năm đầy ắp niềm vui và yêu thương. Sức khỏe nữa, cho mình, cho tất cả, thật nhiều năng lượng để sống, làm việc, yêu thương và chia sẻ.

Năm mới sắp đến, mình cũng xin cầu chúc một năm mới đầy hạnh phúc & sức khỏe, vạn sự như ý đến mọi người trên Multiply...rất vui được quen biết mọi người trong thời gian qua .


Steps

Flag Counter