..

Pages

lundi 19 septembre 2011

Thu sang

Trời chiều bổng đổ hạt mưa rơi,
Ngắm cảnh buồn thiu cứ nghẹn lời.
Hạ đã qua chưa sao chẳng nói!
Thu về lẳng lặng quá chơi vơi.

lundi 12 septembre 2011

Trung thu viễn xứ

 

Trời đã se se lạnh cho những vụng về bất chợt của cuối mùa hạ nơi đây. Ngồi ngắn nhìn bầu trời đầy sao và vầng trăng tròn lơ lửng nơi xứ người, mình chợt nhận ra đã lại sắp đến Tết trung thu. Thời tiết nơi đây sắp sang thu nên đã làm dịu bớt cái nóng bức oi ả của mùa hè. Nhìn trăng tròn lửng lơ lòng lại nao nao, lẩm nhẩm lại bài thơ "Trung thu viễn xứ" :

Trung thu viễn xứ có gì vui
Đất bạn mình tôi đứng ngậm ngùi
Mỗi độ thu về trên xứ lạ
Nhớ về quê mẹ mãi không nguôi

... Bất giác trong lòng ta vang lên những dư âm dấu yêu tuổi nhỏ. Có những mùa Trung Thu phố Hội...những mùa Trung Thu không có những chiếc lồng đèn đắt tiền, những mùa Trung Thu không có những chiếc bánh dẻo hảo hạng, những mùa Trung Thu không có những tách trà ngon. Mà những mùa Trung Thu ấy, bình dị với những chiếc đèn lồng mà anh em mình tự vót tre dán giấy kiếng, chỉ có những chiếc bánh nho nhỏ, ấy vậy mà đó lại là những niềm vui thật lớn lao đối với những cậu bé phố Hội. Dưới ánh trăng vàng thanh cao, biết bao mơ ước được bay lên thăm chú Cuội, chan hòa vào những câu hát thân thương: "Tết Trung Thu em rước đèn đi chơi...".

Đã bao mùa Trung Thu trôi qua nhẹ nhàng và bình yên như thế...Nhớ miên man về một miền ký ức xa thẳm... Muốn được thòm thèm nhìn những chùm lồng đèn xanh đỏ, nhìn tủ bánh Trung Thu hấp dẫn và muốn được tự tay châm đèn thắp sáng chiếc lồng đèn để rồi cứ lo sợ nó sẽ tắt hay cháy mất chiếc đèn xinh xắn. Còn nhớ những năm nào mình hòa chung với bọn trẻ con trong xóm để đi múa lân... làm sao quên được tiếng trống đì đùng, những chiếc đèn lồng rực rỡ...

Ta đã đi qua tuổi thơ của những mùa Tết Trung Thu bằng những cơn gió se se lạnh và ánh mắt đượm buồn... Giờ đây ngẩn ngơ tìm bóng trăng, màn đêm đang buông xuống, trăng như thể nhấp nhô trên vòm trời.  Xa xa như bóng chị Hằng - chú Cuội cũng đang nhìn xuống thẩn thơ, não nuột, bên gốc đa buồn không hắt bóng xuống nhân gian. Ước gì ta được trở về với tuổi thơ !

"Trăng thu sáng tỏ đêm trường
Nhìn trăng lại nhớ thân thương quê nhà"

 

mercredi 24 août 2011

Một chút nhớ của nắng hạ

 

Sáng nay sau khi mở cửa sổ phòng ngủ ra, những tia nắng sớm lung linh xuyên qua khung cửa như đang choàng vòng tay ấm áp ôm lấy ta như báo hiệu đã bắt đầu một ngày nắng mới. Nào! Chúng ta cùng chào đón một ngày mới bình yên nhé!

Vội chạy xuống nhà mở toang cửa để lùa ánh nắng ban mai vào nhà, vì cả tuần qua ông trời mãi thút thít nên mình cũng lây một chút buồn từ ông, cũng man mác khi mây xám kéo về, cũng rưng rưng khi nhìn những giọt mưa rả rích rơi... Và rồi bất chợt những nỗi nhớ xa xăm lại về...

Sáng nay, thật yên tĩnh không có tiếng chim vô tư líu lo trên cành prune sau nhà, những cành cà chua cuối mùa héo vàng tơi tả trông buồn làm sao. Cũng may,hàng zinnia đang vươn vai, căng tràn sức sống trong ánh nắng sớm mai, những bông zinnia xinh xinh nhiều màu sắc đang đung đưa như quyến luyến chia tay những hạt sương còn vương trên cánh hoa, những khóm rau như xanh tươi hơn... Mọi thứ xung quanh ta hôm nay sao mà đáng yêu đến lạ, ngước nhìn lên bầu trời trong veo, hít một làn không khí trong lành buổi sớm mai mùa hạ thật thanh thản để đón chào một ngày nắng hạ oi bức nữa đang đến !

Bất chợt, nhìn chậu xứ mang từ quê nhà đang ra hoa đỏ thắm làm ta bùi ngùi xao xuyến... nhớ lại những trưa hè nắng gắt bên quê nhà xa thẳm... Có phải chăng cuộc đời của mỗi con người được xây nên từ những viên gạch của quá khứ, của hoài niệm, nhưng ta không thể sống mãi trong bức tường kỷ niêm ??? 

" Xuân Hạ Thu Đông vẫn vẫn xoay
Khéo khen con tạo cứ ngất ngây
Thương người con trai nơi viễn sứ
Mang niềm tâm sự ngút ngàn mây

Hỡi bạn thân ơi hãy tới đây
Buồn quá thì xin hãy tỏ bày
Nỗi buồn san sẻ chia đôi nhé !
Tình đến Hạ ơi chớ để bay ! "

vendredi 29 juillet 2011

Vivement les vacances !!!!!!!

Je les attendais avec impatience, et les voilà enfin! Les grandes vacances commencent à peine et le soleil est déjà au rendez-vous. C'est super !

Ca y est… Je peux enfin me dire que je pars en vacances (petites… vacances). Youhaaa ! j'en frétille d'impatience.

Ne vous inquiétez pas, je ne vais pas raconter ma vie… tout ça pour vous dire au revoir et à dans 2 semaines.

dimanche 24 juillet 2011

dimanche 17 juillet 2011

Mưa & nỗi nhớ ...

 
Đã hơn giữa tháng bảy rồi, nơi đây: "Ngày nắng, vội tắt, hạt mưa bỡ ngỡ về..." và có những cơn mưa bất chợt đến, bất chợt đi như mối tình ảo, hạt mưa mỏng manh nghiêng ngả đổ ào ào giữa bầu trời chiều xám xịt. Mưa rơi hoài làm lòng mình trĩu nặng,một cảm giác thật khó tả: Buồn, mong ngóng và đợi chờ 1 cái gì đó hư vô chưa kịp định hình trong nghĩ suy...
"Cơn mưa miên man, muốn xoá đi ngàn nắng vàng... "
Cô đơn một mình với không gian trống trải đến đáng sợ, ngoài kia mưa lại cứ giăng tả tơi, khiến con người ta có cảm giác trơ vơ, chới với, yếu ớt, cố tìm một thứ gì đó co mình vào để kiếm lấy chút an toàn nép mình lẩn trốn. Rồi cố lật tìm cái ảo ảnh vô hư trong những ngày còn nắng và điểm dừng chân là một phút giật mình, thấp thỏm …
"Và gió lang thang lời dấu yêu đã muốn quên đi
Mưa rơi, nghìn hạt sắt se phai mờ con phố
Mưa rơi nhạt nhoà trước sân, còn em nơi đây, ướt mi buồn"
Có người đến rồi đi, như những cơn mưa đầu mùa bất chợt, đến ồn ào rồi lặng lẽ ra đi, để lại sau lưng bao hoang tàn và ủ rũ. Cơn mưa năm nào... cũng rả rich tiễn đưa lặng lẽ, một người đi, một người chờ... Rồi từ đó chẳng biết nhặt nhạnh những gì còn lại trong tháng ngày bộn bề, bao tất bật lo toan. Những tâm hồn cũng hóa thành đá cuội mặc nhiên cho thời gian phủ đầy lớp bụi mờ!
Cuộc sống dường như khác hẳn những con mưa bất chợt, những con người vội vã và trở về để tránh cơn mưa buổi chiều tránh một thứ mà mới mấy ngày trước đó họ mong mỏi. Có những con người lạ thật, thích đi dưới mưa và thèm được ướt trong nỗi nhớ. Những nỗi nhớ tràn trề ướt sũng, không tên, hòa quyện vào nhau thành một tạp kỹ hoài niệm, để rồi chợt nhớ, chợt quên.
"Dù đông đến đây, dù hạ có về, dù gió mưa não nề..."

Em ơi nơi đâu, có biết nơi này vẫn chờ hỡi em hãy về...

Đôi khi nỗi nhớ là những giọt cafe nhiễu xuống ly hờn dỗi trong một đêm mưa, là câu nói và bàn tay trong một bàn tay nóng ấm, chưa kịp biết hương vị của nụ hôn giã từ. Kỷ niệm là ngày chia tay tiếng cười nghẹn trên môi, cơn mưa đổ xuống phố buồn tênh mà cứ tưởng chừng ai kia đang khóc, như ta gói thầm những nỗi nhớ trong lòng chông chênh….

Steps

Flag Counter