..

Pages

mercredi 29 août 2012

Một chiều mưa rơi...

 

Rồi tia nắng chiều cuối cùng đã tắt, bầu trời đang chuyển sang một sắc màu u ám, ngoài trời mây đen đang đùng đùng kéo đến, gió và chớp cũng đang ùa về như hùa theo mây. Không khí lúc này càng trở nên ngột ngạt... rồi cuối cùng mưa lại đến!

Bầu trời cũng đang hùng hổ la hét thật lớn bằng những cơn dông, những tia sét như xé toạt bầu trời như để giải khuây sau những ngày yên bình với mây xanh, nắng vàng, giờ nó mới có cơ hội để vui đùa cho thỏa thích... mưa vẫn vậy, vẫn rơi vô tình, mưa rơi như nức nở và mưa cũng đang rơi trong lòng tôi. Mưa ơi! Mưa vô tình quá! Hờ hững quá! Mưa đâu biết rằng tôi cũng đang buồn như mưa. Nhưng chỉ có những lúc này đây, tôi mới có những khoảnh khắc lắng đọng, chẳng để làm gì cả, chỉ để ngắm nhìn mưa và để hoài niệm về những vui buồn mà tôi đã trải qua. Tôi thầm cảm ơn mưa đã tưới mát cuộc đời này, tưới mát một góc tâm hồn tôi và tôi sẽ lại ngồi ngắm mưa như thế này nữa! Và cái gì đến rồi sẽ đến, rồi sẽ bay đi không thương tiếc. Ai đó cho rằng , "Sống trên đời mới chỉ là một nửa. Biết bao giờ tìm được nửa thứ hai. Trời sinh ra một cộng một bằng hai. Hà cớ sao lại cứ bắt hai chia hai bằng một." Rồi một người quay lưng thì một người khóc. Thậm chí một người muốn buông tay, nhưng biết sẽ có một người ngã quỵ - đành thôi. Dù rất muốn quên nhưng sẽ có một người rất nhớ. Người này hạnh phúc thì người kia sẽ đau buồn. Sao cứ mãi tách rời lòng nhung nhớ, sao cứ mãi ngồi chờ để được tựa vai ai...

Có bao giờ người ấy hỏi bạn rằng tình yêu bao nhiêu là đủ? Mùa Hạ sắp qua, nhường cho mùa thu bàng bạc sắp đến. Bao nhiêu nắng để làm nước mắt được hong khô. Bao nhiêu mưa để cuốn trôi mãng màu u tối, để ấp ủ một nỗi nhớ đang khắc khoải. Tôi gom lại từng ấy nắng mưa, để tay trong tay xóa dần khoảng cách yêu thương. Môi kề môi đong đầy ắp cuộc tình. Bước vào im lặng để biết ta là của nhau, để chờ đợi và để nhận một lời yêu thương chân thành...

Mưa vẫn cứ rơi, đâu biết lòng người đang buồn vô kể!

 

Bánh cuốn




Hôm nay thật là rảnh... ở nhà làm bánh cuốn...hehehe!!!

samedi 25 août 2012

Lại thêm 1 ca sỹ mình ưa chuộng lại từ trần... Byebye...Scott McKenzie

Tiếc rằng mình chưa tới San Francisco như mong muốn...nhưng vẫn ưa chuộng bản tình ca San francisco do Ca sĩ Scott McKenzie hát – ca khúc đã trở thành hit vào năm 1967 trong cuốn film "Summer of Love" đã qua đời ngày hôm qua, 19 tháng 8 năm 2012 ở thành phố Los Angeles, hưởng thọ 73-tuổi. Sau một thời gian dài chiến đấu với căn bệnh Guillain-Barre, một căn bệnh có ảnh hưởng đến hệ thống thần kinh.
 Scott McKenzie posant au milieu des Mamas And The Papas en octobre 1967.
"San Francisco" đã được viết bởi John Phillips, người trưởng ban nhạc nhóm The Mamas và Papas vào năm 1960. McKenzie trình bầy và ca khúc trở thành bài hát điểm mốc cho phong trào phản chiến và hippy vào năm 1967.
 
Xin vĩnh biệt Scott Mckenzie!!!

jeudi 23 août 2012

Nghiệt ngã...Tình yêu vỗ cánh bay xa...

 

Hôm nay trời bắt đầu dịu lại, nắng lại nhạt màu rồi, nhạt đến lắt lay. Mình bước ra vườn, nhìn hàng cà, dây bí... như người điên tìm ảo tưởng. Một cái gì đó gặm nhấm vào con tim đến xót đau, rớm máu. Ai không từng có một thời say điên với những mảnh tình, ai không từng khóc cho một điều đã trở thành dĩ vãng.

Bạn mình thường nói "Cảm xúc và tình yêu không có lỗi chỉ có thể kết tội hành vi", rồi có người từng nói rằng, tình yêu là con thuyền chỉ cho 2 người, nếu có người thứ 3, hạnh phúc sẽ tan vỡ. Người thứ 3, thường chịu thiệt thòi nhiều nhất vì mang tiếng xấu, họ đáng thương hay đáng trách, chính bản thân mình cũng không thể phân biệt.

Vậy, kẻ thứ 3 có thể có hạnh phúc không ? Mình chỉ có thể hiểu rằng, hạnh phúc đó rất mong manh...Hạnh phúc không phải là thứ cướp giật được từ kẻ khác, cũng không phải là thứ để chứng minh thắng thua giữa 2 người đàn ông hoặc 2 người phụ nữ với nhau, căn bản trong tình yêu không hề có thắng và bại, những thứ ta cố sức tranh giành với nhau hoàn toàn không gọi là tình yêu. Thường kẻ thứ 3 tuy thắng cuộc, nhưng rất ít khi có được hạnh phúc thật sự từ người mình yêu. Nếu không phải cảm giác hối hận, dằn vặt từ lương tâm, thì là cảm giác khó chịu từ những lời bàn tán của người xung quanh. Nhưng sự thật:“Thượng Đế vốn rất công bằng. Sẽ không lấy đi của ai bất cứ điều gì mà không trả lại một thứ khác để bù đắp cho họ. Tình yêu cũng rất công bằng. Khi một tình yêu này vỗ cánh bay xa, thì sẽ có một tình yêu khác tốt hơn, bền chặt hơn, nhẹ đến gõ cửa trái tim.” Tình yêu nghiệt ngã... Có phải chúng ta không còn có sự lựa chọn nào viên mãn hơn, toàn vẹn hơn nữa hay không? Có phải chúng ta đã u mê, nên chẳng còn biết tương lai sẽ đi đâu, và về đâu nữa? Có phải chúng ta đang đi ngang qua đời nhau, xem nhau như người xa kẻ lạ? Liệu khi ta đánh mất nhau, đó có phải chăng là định mệnh ...Và dù bất luận như thế nào, chọn lựa ở lại hay ra đi, chung tình hay buông xuôi mặc cho số phận thì người sống ở trên đời này cũng đã nhân danh tình yêu mà suy nghĩ và hành động.

Thế cho nên hãy ngân nga khúc nhạc lòng nhé:“Có gì đẹp trên đời hơn thế. Người với người sống để yêu nhau.”

samedi 18 août 2012

Vườn rau




Nhà ta có một vườn rau
Bí xanh cà đỏ cùng nhau một giàn
Dù cho Mul có đóng màn
Người ơi chớ vội tiêu tàn theo Mul...

Steps

Flag Counter