..

Pages

mercredi 5 juin 2013

Nắng đến






Sau những ngày mưa dầm buồn lạnh, một ngày dạt dào nắng lên, tim xôn xao chào đón, chân bước vội nắng giòn, tan giọt sương trên lá. Từng vòm mây trắng xóa, vạt nắng lững lờ trôi, khoảng trời bình yên lạ. Đời như vạt nắng cuối cùng rơi trên lá. Nắng vàng rồi cũng có lúc khép lại nhạt thếch mỏng manh, dễ vỡ tan như một cánh ong chấp chới bay trong kỷ niệm. Vẫn là niềm thương, niềm thương đấy thôi. Niềm thương cho những con người dường như đã đôi ba lần làm mình thương nhớ. Không phải tình nhân, không phải tình chồng vợ, không phải bạn bè, chỉ là những người tình cờ lướt qua để lại một cái tên vu vơ nào đó. Những cái tên như những chiếc lá trên cây sớm hôm nay không còn sức sống nữa. Những cái tên đang dần lặn biến vào hư vô nào đó, như chưa từng đến bao giờ... Vẫn còn thương, nhưng thương chỉ để giấu vào lòng thôi. Vì những vùng mưa không bao giờ chịu hiểu cho ngày nắng ấm. Mình muốn tới bên mặt trời đang cô đơn chói lóa để che giấu đi những mệt nhoài tháng ngày đốt lửa. Nhưng những vách ngăn như tia cực tím làm cháy nhẹm một vùng tim mình. Lại cất đi, lại chôn nó xuống một vùng cỏ non. Mặc nhiên cuộc đời này vẫn phải có những lúc đành ngậm ngùi chấp nhận cho sự ra đi, lãng quên và hiểu lầm. Vẫn phải tự nhận rằng mình là người vô tâm có toan tính. Thế thôi có hơn không.

Mùa này nơi đó có đang là mùa mưa, những cơn mưa làm nhạt nhòa đi những giọt nước mắt, làm bâng khuâng cõi lòng. Bình minh nơi này với sương lạnh pha màu nắng nhạt làm nhớ đến một ai đó. Thời gian không thể níu giữ bằng con tim, cũng không thể làm quên được ai đó .Thời gian thì cứ trôi, lòng mình thì cứ sống bằng những điều hồi tưởng. Thôi thì đã lỡ để những rễ đại thụ xuyên qua tháng năm rồi. Chẳng còn mong mọi thứ trở về vẹn nguyên nữa đâu.

Kỷ niệm chẳng có tội tình gì. Ai quên cứ quên. Con lắc thời gian chẳng bao giờ dừng lại chỉ trừ khi đã chết. Và mình, thôi thì đành tự chấp nhận rằng mình sẽ lại nhớ tới ngày hôm qua trong một ngày nào đó...

Một chút nắng ấm đang đến... những điều tìm về chưa hình dung được. Ta sống trong những ngày cay đắng vẫn trôi qua triền miên mãi, ta hiểu cuộc đời hơn và hiểu những chua xót nơi chính mình nhiều hơn. Và mảnh trời nhớ đó chưa bao giờ dám tự mình phai mờ đi, có lẽ rất sâu đậm là một nếp nhăn đã ăn sâu trong ý thức của não bộ - nếu như ta có hóa kẻ tâm thần cũng chẳng thể nào quên được…


jeudi 7 février 2013

Tết đến


Dòng chảy thời gian cứ vô tình trôi để rồi khi ta nhìn lại có biết bao ký ức chợt ùa về, có những kỷ niệm gắn liền với tuổi thơ và đối với mỗi người là vô giá.Thời gian trôi qua, xóa nhòa đi nhiều thứ. Việc đời chất chồng theo tháng năm khiến ta vô tình cất sâu tận đáy lòng những điều không hề muốn lãng quên. Mùa xuân về, Tết đến! Đâu mất rồi tiếng pháo đì đùng, những phong bì lì-xì đỏ thắm... ngút ngàn trong trí nhớ, mình thích những ngày cận Tết chi lạ - nhất là pháo. Làm sao quên được tiếng pháo tuổi thơ cùng bè bạn ở phố Hội, tiếng pháo nổ giòn rã chào xuân, tiếng pháo nổ xua tan mọi ưu phiền, xui xẻo của năm cũ. Tiếng pháo nổ mang đến niềm vui cho mọi gia đình. Giờ đây mình đang hình dung lại những ngày Tết xa xưa có tiếng pháo nổ rộn ràng mang đến niềm vui xuân, tuổi thơ hồn nhiên vui thật.




Một năm qua đi với bao kỷ niệm, và mỗi kỷ niệm dù là hạnh phúc tươi vui, hay đau thương thấm lịm thì vẫn để lại dấu vết in hằng tâm trí “để ta nhớ mãi không quên”. Ngoài trời tuyết đang rơi, một chút bồi hồi, hay lòng mình lạnh giá với mùa đông để đón Xuân xứ người rét buốt. Những chia tan, những khắc khoải, những thăng trầm thôi hãy cất vào cùng mùa Đông để hôm nay trọn vẹn đón phút giao mùa sắp đến. Dẫu biết rằng như một qui luật tuần hoàn, mùa nối tiếp mùa. Những ngày cuối cùng của mùa Đông đang dần trôi vào quá khứ, mở ra cánh cửa huy hoàng vào vùng cỏ hoa. Hạnh phúc thay cho những phút giây được yêu thương và giận hờn. Và tất cả rồi sẽ xa, mùa Xuân hôm nay nuôi bao hy vọng, ươm bao mầm xanh để một ngày nào đó mùa đông lại trở về rũ sạch, chôn vùi vào trắng xoá tuyết rơi. Dù biết thế Mùa Xuân vẫn như bài hát "Đón Xuân", "Xuân đã đến rồi..." vẫn mang trong mình khát khao cháy bỏng, vẫn thích lắng nghe từng lời của nhạc sĩ Phạm đình Chương… để đến khi câu hát cuối cùng vang lên: "Cùng đón chúa xuân, đang giáng xuống trầnThế gian lắng nghe tình xuân nồng Kiếp hoa sánh vai đời hương phấn Nào ai hững hờ, xuân vẫn ngóng chờ Đến đây nắm tay cùng ca múa, hát lên khúc xuân của tuổi thơ... thì trong ta vẫn còn đó nỗi rạo rực của những ngày Xuân xa xưa ấy!

Trời bắt đầu mang những đợt gió lành lạnh của dư âm cuối Đông. Trong hương gió ta nghe mùi hương của một trời Xuân về qua cửa. Một nỗi reo vui hòa lẫn ngùi ngùi... thì thôi nhân dịp Tết sắp đến mình cũng xin chúc cả đại gia đình Multiply có một mùa xuân an lành, tươi vui, bổ ích, hạnh phúc muôn muôn, may mắn đến ngập cửa, ăn nên làm ra... Trọn vẹn niềm vui năm Quý Tỵ! Cung chúc tân xuân - Vạn sự như ý.

HQ.


lundi 10 septembre 2012

Tháng chín lại về trong nỗi nhớ vụng dại

Tháng Chín đã về rồi, thời gian không chờ đợi …

Hôm nay chợt ngẩn ngơ trước một cơn gió lạ, chút lành lạnh sớm mơ, chút ẩm ướt trên cỏ dại ngoài vườn. Ta lại về với tình yêu muôn thuở. Làn sóng xanh ngập trong màu khói tím, biêng biếc lòng hoài vọng xa xưa.

Một chút nợ duyên đong đầy trong ly nước mát, uống một ngụm cho lòng mình thanh thản, mát lành trong cõi bâng khuâng…Có phải mình là người tình nên lúc nào cũng u buồn, lúc nào cũng tự ru mình ngủ trong cơn mê. Mình được gì khi làm tình nhân ? Có lẽ chỉ được hai chữ "nhân tình". Ai đó có biết không? Đó là thứ tình yêu người đời đang nhân nhượng san sẻ, thứ tình yêu rơi rớt xót chút tình người.  Ai đó bảo, vợ đẹp & nhân từ hết chỗ chê, sao lại làm người hờ hững, hãy về bên vợ hiền. "Dù nồi canh vợ nấu chưa ngọt, dù nồi cơm còn chưa thơm dẻo nhưng đó mới là vợ anh. Em sẽ không làm quán trọ dừng chân cho anh chén nước giữa trời trưa nắng lửa, sẽ không là mái liếp che cho anh mỗi cơn mưa rầm rì đêm khuya xa nhà. Sẽ không là chiếc bị cho anh xả vô đó những tâm tình buồn vui mỗi ngày, không là em nữa một người tình nhân xẻ dọc hạnh phúc ngôi nhà hàng xóm."

Tháng chín lại về trong nỗi nhớ vụng dại, đau trong tim... xót trong lòng... day dứt trong hồn và buồn trong cõi nhớ... một mình... hay ta hãy cố quên...

mercredi 29 août 2012

Một chiều mưa rơi...

 

Rồi tia nắng chiều cuối cùng đã tắt, bầu trời đang chuyển sang một sắc màu u ám, ngoài trời mây đen đang đùng đùng kéo đến, gió và chớp cũng đang ùa về như hùa theo mây. Không khí lúc này càng trở nên ngột ngạt... rồi cuối cùng mưa lại đến!

Bầu trời cũng đang hùng hổ la hét thật lớn bằng những cơn dông, những tia sét như xé toạt bầu trời như để giải khuây sau những ngày yên bình với mây xanh, nắng vàng, giờ nó mới có cơ hội để vui đùa cho thỏa thích... mưa vẫn vậy, vẫn rơi vô tình, mưa rơi như nức nở và mưa cũng đang rơi trong lòng tôi. Mưa ơi! Mưa vô tình quá! Hờ hững quá! Mưa đâu biết rằng tôi cũng đang buồn như mưa. Nhưng chỉ có những lúc này đây, tôi mới có những khoảnh khắc lắng đọng, chẳng để làm gì cả, chỉ để ngắm nhìn mưa và để hoài niệm về những vui buồn mà tôi đã trải qua. Tôi thầm cảm ơn mưa đã tưới mát cuộc đời này, tưới mát một góc tâm hồn tôi và tôi sẽ lại ngồi ngắm mưa như thế này nữa! Và cái gì đến rồi sẽ đến, rồi sẽ bay đi không thương tiếc. Ai đó cho rằng , "Sống trên đời mới chỉ là một nửa. Biết bao giờ tìm được nửa thứ hai. Trời sinh ra một cộng một bằng hai. Hà cớ sao lại cứ bắt hai chia hai bằng một." Rồi một người quay lưng thì một người khóc. Thậm chí một người muốn buông tay, nhưng biết sẽ có một người ngã quỵ - đành thôi. Dù rất muốn quên nhưng sẽ có một người rất nhớ. Người này hạnh phúc thì người kia sẽ đau buồn. Sao cứ mãi tách rời lòng nhung nhớ, sao cứ mãi ngồi chờ để được tựa vai ai...

Có bao giờ người ấy hỏi bạn rằng tình yêu bao nhiêu là đủ? Mùa Hạ sắp qua, nhường cho mùa thu bàng bạc sắp đến. Bao nhiêu nắng để làm nước mắt được hong khô. Bao nhiêu mưa để cuốn trôi mãng màu u tối, để ấp ủ một nỗi nhớ đang khắc khoải. Tôi gom lại từng ấy nắng mưa, để tay trong tay xóa dần khoảng cách yêu thương. Môi kề môi đong đầy ắp cuộc tình. Bước vào im lặng để biết ta là của nhau, để chờ đợi và để nhận một lời yêu thương chân thành...

Mưa vẫn cứ rơi, đâu biết lòng người đang buồn vô kể!

 

Bánh cuốn




Hôm nay thật là rảnh... ở nhà làm bánh cuốn...hehehe!!!

samedi 25 août 2012

Lại thêm 1 ca sỹ mình ưa chuộng lại từ trần... Byebye...Scott McKenzie

Tiếc rằng mình chưa tới San Francisco như mong muốn...nhưng vẫn ưa chuộng bản tình ca San francisco do Ca sĩ Scott McKenzie hát – ca khúc đã trở thành hit vào năm 1967 trong cuốn film "Summer of Love" đã qua đời ngày hôm qua, 19 tháng 8 năm 2012 ở thành phố Los Angeles, hưởng thọ 73-tuổi. Sau một thời gian dài chiến đấu với căn bệnh Guillain-Barre, một căn bệnh có ảnh hưởng đến hệ thống thần kinh.
 Scott McKenzie posant au milieu des Mamas And The Papas en octobre 1967.
"San Francisco" đã được viết bởi John Phillips, người trưởng ban nhạc nhóm The Mamas và Papas vào năm 1960. McKenzie trình bầy và ca khúc trở thành bài hát điểm mốc cho phong trào phản chiến và hippy vào năm 1967.
 
Xin vĩnh biệt Scott Mckenzie!!!

Steps

Flag Counter