Mùa này nơi đó có đang là mùa mưa, những cơn mưa làm nhạt nhòa đi những giọt nước mắt, làm bâng khuâng cõi lòng. Bình minh nơi này với sương lạnh pha màu nắng nhạt làm nhớ đến một ai đó. Thời gian không thể níu giữ bằng con tim, cũng không thể làm quên được ai đó .Thời gian thì cứ trôi, lòng mình thì cứ sống bằng những điều hồi tưởng. Thôi thì đã lỡ để những rễ đại thụ xuyên qua tháng năm rồi. Chẳng còn mong mọi thứ trở về vẹn nguyên nữa đâu.
Kỷ niệm chẳng có tội tình gì. Ai quên cứ quên. Con lắc thời gian chẳng bao giờ dừng lại chỉ trừ khi đã chết. Và mình, thôi thì đành tự chấp nhận rằng mình sẽ lại nhớ tới ngày hôm qua trong một ngày nào đó...
Một chút nắng ấm đang đến... những điều tìm về chưa hình dung được. Ta sống trong những ngày cay đắng vẫn trôi qua triền miên mãi, ta hiểu cuộc đời hơn và hiểu những chua xót nơi chính mình nhiều hơn. Và mảnh trời nhớ đó chưa bao giờ dám tự mình phai mờ đi, có lẽ rất sâu đậm là một nếp nhăn đã ăn sâu trong ý thức của não bộ - nếu như ta có hóa kẻ tâm thần cũng chẳng thể nào quên được…