lundi 29 septembre 2008
dimanche 28 septembre 2008
mercredi 24 septembre 2008
Tháng chín ! ! !
"Mấy ngày nay không viết gì cả vậy?",mình tự nhủ. Ừ nhỉ ! Sao dạo này ta không viết gì cả ?
Phải chăng xúc cảm của ta đã chảy cạn? Phải chăng ta không còn niềm đam mê viết nữa? Phải chăng ta đang già cả đến mệt mỏi? Phải chăng ta cuộc sống bận rộn cuốn ta đi hay phải chăng Multiply không còn là nơi neo đậu cho những trang viết của ta nữa?.... Bao nhiêu lý do để lấp vào mà vẫn thấy khập khiễng vì mọi thứ với ta vẫn bình lặng thường trôi giữa dòng đời vậy mà. Và mỗi ngày ta vẫn vào Multiply, để có khi lướt qua, cũng có khi dừng lại trên những trang viết của ai đó để nhìn, để đọc và để ngẫm nghĩ...
Ta vẫn thế mà ! Có lẽ con người ta có khi muốn dừng lại đôi chút chỉ vì để dừng lại chứ không vì điều gì cả.
Saint Bonnet một buổi chiều nắng ấm bỏ ngỏ đi về, trống tênh những dòng nghĩ suy...Và ta vẫn thế...
lundi 15 septembre 2008
La vie est très courte ! Đời thật ngắn ngủi ! 'Merci à la vie, chaque matin que je me réveille,J'en ai encore une autre journée pour aimer .
Lang thang trên Multiply, thấy các bạn nói về cuộc đời thật ngắn ngủi. La vie est très courte ! Đời tuy ngắn thật ! Có mất gì đâu, mong các bạn thử đọc xem nào và hãy cố gắng đọc đến cuối nhé! Bài văn này ngắn lắm... đọc mất vài ba phút thôi nhưng rất hữu ích và đây là mẩu chuyện có thật :
Bạn tôi mở ngăn tủ của vợ và lấy ra một gói nhỏ được gói kỹ càng trong lớp giấy lụa. Anh nói: Đây không phải là một gói đồ bình thường, đây là một chiếc áo lót thật đẹp... Anh vứt lớp giấy bọc và lấy ra chiếc áo lót satin mịn màng, rồi nói: "Tôi mua chiếc áo này tặng cô ấy vào lần đầu tiên chúng tôi sang New York, cách đây 8-9 năm nhưng cô ấy chưa bao giờ mặc! Cô ấy muốn dành cho một dịp nào đặc biệt, vậy thì hôm nay tôi nghĩ là dịp đặc biệt nhất rồi..." Anh đến cạnh giường và đặt chiếc áo ấy cạnh những món đồ mà tí nữa đây sẽ được bỏ vào áo quan. Vợ anh vừa mới qua đời...
Tôi suy đi nghĩ lại câu nói này và nó đã làm thay đổi cuộc đời tôi...
Bây giờ tôi đọc sách và viết nhiều hơn trước và bớt thời gian nhậu nhẹt ... để dọn dẹp nhà cửa. Tôi ngồi trước mái hiên mà ngắm cảnh chứ không buồn để ý đến cỏ dại mọc trong vườn... Tôi dành nhiều thời gian cho gia đình và bạn hữu hơn là cho công việc. Tôi hiểu rằng cuộc đời là những cảm nghiệm mà mình phải nếm... Từ ngày ấy tôi không còn cất giữ một cái gì nữa... tôi đem bộ ly cristal pha lê ra sử dụng mỗi ngày, tôi mặc đồ mới để đi siêu thị hay bất cứ nơi nào khi tôi cảm thấy thích... Tôi không còn dành nước hoa hảo hạng cho những dịp đại tiệc, tôi xức bất kỳ khi nào tôi muốn...
Những cụm từ như "một ngày gần đây" hay "hôm nào" đang bị loại khỏi vốn từ vựng của tôi. Điều gì đáng bỏ công thì tôi muốn xem, muốn nghe, muốn làm ngay bây giờ. Tôi không biết chắc là vợ của bạn tôi sẽ làm gì nếu cô ấy biết trước rằng mai đây mình không còn sống nữa (một ngày mai mà tất cả chúng ta xem thường). Tôi nghĩ rằng cô ấy hẳn sẽ mời mọi người trong gia đình, mời bạn bè thân thích đến nhà chơi... có thể cô sẽ gọi điện thoại cho vài người bạn cũ và làm hoà hay xin lỗi về những chuyện bất hoà trước đây...
Tôi đoán rằng cô ấy sẽ đi ăn các món Tàu (vì cô ấy rất thích ăn món Tàu như tôi). Chính những chuyện vặt vãnh mà tôi chưa làm khiến cho tôi áy náy nếu tôi biết rằng thì giờ tôi còn rất có hạn. Tôi sẽ rất áy náy vì tôi không đi thăm một vài người bạn mình cần phải gặp mà cứ hẹn lần hồi, áy náy vì thường không nói với những người thân của mình rằng mình yêu thương họ... áy náy vì mình chưa viết những lá thư mà mình dự định "hôm nào" sẽ viết.
Giờ đây, tôi không chần chờ gì mà không hẹn lại và không giữ điều gì có thể đem lại niềm vui và nụ cười cho cuộc sống chúng tôi. Tôi tự nhủ rằng mỗi ngày là một dịp đặc biệt. Mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút... đều đặc biệt cả.
J'en ai encore une autre journée pour aimer .
Nếu bạn đọc được bản văn này ấy là vì một ai đó muốn điều hay cho bạn, và vì bạn cũng có quanh mình những người bạn quý yêu. Nếu bạn quá bận đến độ bạn không thể dành ra vài phút để copy và gởi bản văn này đến cho ai khác, rồi tự nhủ "mai mốt tôi sẽ gửi" thì mai mốt đó có thể là một ngày thật xa hoặc là bạn sẽ không bao giờ gửi được...
***
Sống là không chờ đợi... Đời thật ngắn ngủi ! La vie est très courte !
mercredi 10 septembre 2008
Một tình bạn hay một tình yêu online ?
Trong thế giới ảo, con người có thể bộc lộ bản năng một cách dễ dàng, chia sẻ tâm tư, tình cảm thầm kín. Có thể vì quá bận rộn, nhút nhát hoặc quá buồn chán, cô đơn, ngay cả là vì tò mò hoặc theo phong trào mà không ít người đã lang thang vào net kết bạn. Nhu cầu đã có, vấn đề đặt ra là có hay không những chuyện yêu đương mà đôi khi những điều đó khó hé ra trong đời thực.
Đó có thể là những lỗi lầm trót dại không dám nói với ai, hay một tâm sự lãng mạn chưa dám thổ lộ cùng người yêu. Trong thế giới ảo muôn màu muôn vẻ, những thứ ấy dường như dễ dàng hơn.
"Tình yêu trên net tình hờ
Tình yêu trên net là mơ là sầu
Tình yêu trên net qua mau
Gần thì chẳng được, xa nhau không đành "
Có người nói tình yêu hay tình bạn online dù thế nào cũng chỉ là tình ảo. Những người có tình yêu hay tình bạn online là những người quá lãng mạn, đầu óc lúc nào cũng bay bổng trên chín tầng mây... chắc mình cũng vậy quá ! ! !
... Bạn có nghĩ vậy không ? Bạn có người bạn thân thiết hay kỷ niệm đẹp nào trên mạng không? Bạn thấy tình bạn online có điểm gì đặc biệt và thú vị ? Bạn có tin là có tình online ?Biết đâu có kẻ đang mến người viết này ! lol
Đừng nên hy vọng quá nhiều vào một cuộc sống ảo mà ở đó mọi thứ đều rất mơ hồ, đều là ảo ảnh và dễ tan biến.
lundi 8 septembre 2008
Thơ " Tình ảo "
Anh từng chờ Chat những buổi đêm
Đợi mặt cười Yahoo em bật sáng
Exit rồi những tháng ngày lơ đãng
Thả hồn mình vào Desktop cô đơn.
Trong bóng đêm ánh Mouse sáng chập chờn
Nghe Hard disk xạc xào như quét rác
Ngồi lặng im nhìn Display ngơ ngác
Thoảng đâu đây tiếng Buzz đã xa rồi.
Login đi dẫu chỉ một lần thôi
Để được dùng Headphone nghe em hát
Khung cửa sổ những Icon bàng bạc
Soi bóng mình lặng lẽ xuống Keyboard.
Bức thư tình anh đã cố Download
Edit rồi thả trôi trên nỗi nhớ
Yahoo ơi! Có ích gì than thở?
Invi(...sible) rồi chẳng thể thấy được đâu
Sign-in nhìn lặng lẽ bước qua nhau
Để Archive còn lưu theo ngày tháng.
File còn đó chứa tình anh trong sáng
Cho con tim Run mãi mãi không về
Sẽ cố Wait...đến lúc nó ngủ mê
Compress lại không còn tương tư nữa.
Có những lúc Admin anh tự hứa
Design hoài vẫn mãi một trái tim
Zip lại rồi đôi mắt bỗng lim dim
Không nỡ giấu, Send đi thì sợ mất
Sưu tầm