jeudi 22 décembre 2011
Giáng sinh tha hương lại đến
lundi 12 décembre 2011
Nắng đông
Rồi thì những cơn mưa cũng dứt, rồi thì trời không mù mịt trong cái mùa Đông đến muộn, rồi thì không còn co ro trong góc nhà nhìn ra ô cửa sổ nữa, vì một chút nắng hanh hay đã lên, một ngày nữa sắp trôi qua. Không rõ mình đã đếm bao giọt mưa, ngắm bao giọt nắng, ôm bao giọt sầu và nếm bao giọt đắng. Chỉ biết mình đang khắc khoải những nỗi niềm riêng. Thế gian này muôn màu muôn vẻ, cuộc đời này cũng lắm những buồn vui. Vậy mà sao mọi thứ với mình bây giờ nó trống trải, một màu. Đôi lúc mình ước ao được là con chim bé nhỏ để tự do tung cánh trên bầu trời, được hót líu lo mỗi sớm bình minh, được tắm mình trong nắng, được nhảy nhót cùng đàn trên những cánh đồng mênh mông. Hơn nữa là để không biết vấn vương sầu muộn, buồn phiền...không mệt mỏi với những lo toan trong cuộc sống bộn bề. Không rõ chim có biết buồn không mà chỉ thấy nó vô tư bay lượn và hót véo von ngoài sân? Biết đâu nó cũng buồn như con người, nhưng chưa bao giờ mình cảm nhận trong tiếng hót của nó mang một giai điệu buồn như những giai điệu mà mình cứ réo rắt trong những tháng ngày qua. Chả có gì thú vị như thời tiết, bất chợt nắng, bất chợt mưa, bất chợt lạnh về đến run cầm cập lại bất chợt nắng lên ấm áp để hồng má ai. Đón hoàng hôn với ô cửa sổ ngập nắng. Nắng cuối mùa, nhẹ nhàng, ấm áp, dịu dịu, thơm thơm, ngòn ngọt. Dương như nắng làm những giác quan ta động đậy, xao xuyến khác thường. Xòe bàn tay, đỡ những tia nắng đang xuyên qua kiếng, chúng nhảy nhót trên tay ta, vui tươi đến lạ. Cả tuần rồi không thấy nắng nên dường như mọi thứ trong ta chợt vỡ òa theo những giọt nắng tinh khôi, dịu dàng. Mỉm cười, ta chào nắng ấm xinh tươi !
Rồi một ngày nữa lại trôi qua trong vô vị. Từ lúc bắt gặp ánh bình minh đang lên với những hạt nắng nhẹ nhàng ấm áp cho đến khi những vệt nắng cuối chiều yếu dần khi bước sang buổi hoàng hôn buồn bã. Mình vẫn cảm thấy một cái gì đó trống rỗng vô biên, một cái gì đó mù mịt xa xôi diệu vợi... nỗi buồn hay nỗi lo ? Hay ta cứ thả hồn mình theo "Without you..."
mercredi 7 décembre 2011
Đông đến với những chiếc lá vàng rơi
Mới đó mà đã tháng 12 rồi... sắp thêm một Giáng sinh tha hương nữa. Môt mùa đông dài buốt giá lại đến, từng cơn gió Đông ùa về mang theo những cơn mưa rả rích. Cô đơn, trống vắng lại nối gót tìm về trong đêm vắng mênh mông. Đêm lặng yên nghe tiếng mưa rả rích bên thềm... cùng lời ca :" ... Don't forget me, I begged, I remember you said Sometimes it lasts in love, but sometimes it hurts instead, yeah Nothing compares, no worries or cares Regrets and mistakes, they're memories made Who would have known how bittersweet this would taste? Never mind, I'll find someone like you I wish nothing but the best for you..." lòng thật chơi vơi !
Trời vào đông nhiều gió. Gió đông không vần vũ tơi bời. Gió chỉ khẽ luồn qua những khe lá úa vàng, rồi gió khẽ khàng lay động làm lá rơi. Lá rơi lìa cành như nỗi buồn rơi rụng khỏi buồng tim. Lá không lao thẳng xuống mặt đất bên dưới. Lá nghiêng chao, vương vấn khoảng không mênh mông, như nỗi buồn vương vấn nơi xuất phát chào đời. Cứ thế lá la đà, bay bay; lá đổ khắp nơi. Lá đổ khắp muôn chiều những chiếc lá úa phôi phai. Đêm mùa đông nhiều gió, nên lá vẫn khẽ khàng rơi. Lá rơi thật chậm, nên đêm bỗng hóa thật dài. Mà không! Lá và đêm có gì gắn kết? Đêm dài vì lòng người buồn quá. Khi lòng người buồn, đêm chẳng buồn trôi. Đêm cô liêu, đối diện với bóng mình in trên vách, người thấy đời như một giấc mộng phù du. Đêm về sáng, đời sao buồn thăm thẳm, mênh mông chi lạ; khi người chợt nghiêng mình và nhận ra rằng, bên cạnh mình là một khoảng trống lặng câm - những chiếc lá như những mảnh tình mong manh. Khi đêm về là lúc lá nói lời hấp hối. Khi đông về là lúc tình nói lời chia xa. Gió đã đưa chiếc lá nào về một phương trời thật xa. Mình giờ đây, thấy nhung nhớ thật đầy. Nhớ một ai đó, hay chỉ còn biết mãi mê tìm. Tìm trong vùng ký ức xa xăm ngày cũ, hình ảnh của một khóe mắt, một làn môi. Tìm trong tiếng hát thân thương ngày cũ, dư âm của những lời tình tự... xa rồi... Muốn trở lại mùa đông nào đó, đem một ít lạnh bỏ vào đông cho cảm giác se sắt ùa về, cảm giác ấm áp ùa về như chẳng thèm sợ cái lạnh, như thể không có bàn tay ấm thì đã có găng tay...Như thể tất cả đã qua đi, rồi tất cả sẽ bắt đầu lại...Và những nuối tiếc , mất mát luôn làm cho người ta lớn lên ... rồi sẽ chìm vào quên lãng...
vendredi 28 octobre 2011
Cơn mưa thu & nỗi niềm
Đã cuối tháng mười rồi, trời vẫn mưa, mưa như tháng chín, tháng mười xứ mình. Những cơn mưa cứ chợt đến chợt đi tạt ngang qua mỗi sáng hoặc chiều gấp gáp mang về cho ta cái se se lạnh khi mùa Thu vẫn còn đang ở bên ta. Thu đến, nỗi niềm riêng của một kẻ xa nhà, biết bao điều bâng khuâng muốn nói. Đâu đó có người đang hân hoan sắp được trở về quê nhà ăn Tết.... còn ta đang nhìn lá rơi... nhớ về một ai đó... ai đã đến mang cho lòng ta bao nỗi nhớ, cả vô hình lẫn hữu hình nhưng đều tồn tại và cảm nhận thấy. Nỗi nhớ mênh mang trong lòng người mỗi độ Thu về, hay nỗi nhớ một ký ức hữu hình nào đó, một dáng hình hay khuôn mặt đã từng một thời quen thân mà để rồi đã lại xa như chưa từng gặp. Tất cả hòa quyện trong ta làm thành một dư âm khó tả, nhiều khi dào dạt đến nao lòng, có lúc lại lâng lâng nhẹ nhàng như gió thoảng mây trôi lờ đờ vô định, như thể tất cả chỉ phù du thế thôi, chỉ là những cánh bèo buông xuôi trong dòng thác cuộc đời này. Nhìn cơn mưa rơi, bỗng chạnh lòng nghĩ tới cái ý trong một bài hát nào đó:
Cơn mưa miên man, muốn xoá đi ngàn nắng vàng
Anh mãi suy tư muốn xoá trong tim bóng hình ai nhưng vẫn yêu
Em ơi nơi đâu, có biết anh ngồi vẫn chờ hỡi em hãy về
Dù đông đến đây, dù hạ có về, dù gió mưa não nề
Ngày em đến, những làn gió nhẹ nhàng thổi bay mái tóc, ngày em ra đi cũng lại là một ngày nổi gió, có điều gió này mang theo cái hơi lạnh từ phương Bắc xa xôi tràn về làm run rẩy những chiếc lá cuối cùng đang gắng gượng, cố níu kéo những hơi thở tàn của kiếp phù sinh trước khi thả mình vào cõi hư không của tạo hóa. Và cũng chẳng biết từ bao giờ anh lại yêu màu lá vàng đến thế! Chẳng phải vì chúng đẹp một cách giản dị đời thường hay gắn liền với những hồi ức sâu đậm nào đó trong quá khứ, đơn giản chỉ bởi vì chúng luôn gợi lên cho anh nỗi nhớ về em.
Mùa Thu đến! Chúng làm anh liên tưởng đến sự diệu kỳ của cuộc sống này, về vòng tuần hoàn bất diệt của cây, về ý nghĩa nhân sinh trong sự nối tiếp theo một hành trình bất tận của chu trình sự sống... Đó là vòng quay kỳ diệu của đất trời mà trong đó em - bước quá độ vĩnh hằng hay sự nối liền giữa quá khứ, hiên tại và tương lai đơn giản là một phần quan trọng không thể tách rời.Thế rồi em ra đi, cũng nhẹ nhàng như khi em đến... em ra đi để cho một mùa Thu mới theo cùng những cơn gió lạnh tràn về. Ta không buồn, ta chia tay em trong tâm tưởng, ta thầm mong cho em mãi bình yên như em vẫn thế bất chấp sự trôi chảy của dòng đời.
mardi 18 octobre 2011
Tháng mười thu đến muộn
Đã giữa tháng mười năm nay trời mới thật sự vào thu, khí trời thay đổi, lạnh dần. Bầu trời ít nắng, gió thổi se se từng cơn làm tê tê nơi cổ. Không khí dễ chịu hơn một tí vì trời không còn nắng gắt. Những ánh nắng vàng hiếm hoi của những ngày đầu thu cũng khiến cho con người cảm thấy ấm áp hơn...Tháng mười đã về rồi, đã bao lần mình tự hỏi: "Thu đến rồi sao…?"
Hôm nay chợt ngẩn ngơ trước một cơn gió lạ, chút lành lạnh đầu mùa. Ngoài vườn lá ngã vàng rơi..., kỷ niệm năm nào đã đóng băng lại tan ra… trào lên một niềm nhớ, yêu thương dâng đầy con tim nhỏ…
Tháng mười thu đến…ta lại về với tình yêu muôn thuở, lòng hoài vọng xa xưa. Một chút nợ duyên đong đầy trong ly rượu nồng, uống một ngụm cho lòng mình thanh thản, nóng ấm trong cõi bâng khuâng…
Tháng mười về cùng cành hoa thược dược vẫn còn đơm hoa muộn màng, vài chú cu cườm ngoài vườn vẫn hót cú cu như báo hiệu một mùa thu tha hương nữa đã đến, cùng với cơn gió lang thang tìm hoài tia nắng, chiếc lá lìa cành còn cất tiếng ca.
Tháng mười của những chờ mong, của những điều mà ta yêu ta quý. Lục tìm ngăn ký ức, những nụ hôn ngây ngô... lòng bỗng cô đơn, chút lá vàng rơi trong chiều xưa ảo ảnh. Tháng mười chín những yêu thương khắc khoải, quả ngọt thơm như vị môi hồng.
Tháng mười thu đến muộn màng, chơi vơi những câu thơ tình vụng dại, những nụ cười hồn hậu, những hạt cát nằm yên nghe hát, du dương điệu nhạc cuộc đời.
"Chuyện cũ qua rồi tựa gió đưa
Tri âm luyến nhớ mấy cho vừa
Thu sang có kẻ sầu đơn lẻ
Lặng ngắm phương trời gạn nỗi xưa"
lundi 19 septembre 2011
Thu sang
Trời chiều bổng đổ hạt mưa rơi,
Ngắm cảnh buồn thiu cứ nghẹn lời.
Hạ đã qua chưa sao chẳng nói!
Thu về lẳng lặng quá chơi vơi.
lundi 12 septembre 2011
Trung thu viễn xứ
Trời đã se se lạnh cho những vụng về bất chợt của cuối mùa hạ nơi đây. Ngồi ngắn nhìn bầu trời đầy sao và vầng trăng tròn lơ lửng nơi xứ người, mình chợt nhận ra đã lại sắp đến Tết trung thu. Thời tiết nơi đây sắp sang thu nên đã làm dịu bớt cái nóng bức oi ả của mùa hè. Nhìn trăng tròn lửng lơ lòng lại nao nao, lẩm nhẩm lại bài thơ "Trung thu viễn xứ" :
Trung thu viễn xứ có gì vui
Đất bạn mình tôi đứng ngậm ngùi
Mỗi độ thu về trên xứ lạ
Nhớ về quê mẹ mãi không nguôi
... Bất giác trong lòng ta vang lên những dư âm dấu yêu tuổi nhỏ. Có những mùa Trung Thu phố Hội...những mùa Trung Thu không có những chiếc lồng đèn đắt tiền, những mùa Trung Thu không có những chiếc bánh dẻo hảo hạng, những mùa Trung Thu không có những tách trà ngon. Mà những mùa Trung Thu ấy, bình dị với những chiếc đèn lồng mà anh em mình tự vót tre dán giấy kiếng, chỉ có những chiếc bánh nho nhỏ, ấy vậy mà đó lại là những niềm vui thật lớn lao đối với những cậu bé phố Hội. Dưới ánh trăng vàng thanh cao, biết bao mơ ước được bay lên thăm chú Cuội, chan hòa vào những câu hát thân thương: "Tết Trung Thu em rước đèn đi chơi...".
Đã bao mùa Trung Thu trôi qua nhẹ nhàng và bình yên như thế...Nhớ miên man về một miền ký ức xa thẳm... Muốn được thòm thèm nhìn những chùm lồng đèn xanh đỏ, nhìn tủ bánh Trung Thu hấp dẫn và muốn được tự tay châm đèn thắp sáng chiếc lồng đèn để rồi cứ lo sợ nó sẽ tắt hay cháy mất chiếc đèn xinh xắn. Còn nhớ những năm nào mình hòa chung với bọn trẻ con trong xóm để đi múa lân... làm sao quên được tiếng trống đì đùng, những chiếc đèn lồng rực rỡ...
Ta đã đi qua tuổi thơ của những mùa Tết Trung Thu bằng những cơn gió se se lạnh và ánh mắt đượm buồn... Giờ đây ngẩn ngơ tìm bóng trăng, màn đêm đang buông xuống, trăng như thể nhấp nhô trên vòm trời. Xa xa như bóng chị Hằng - chú Cuội cũng đang nhìn xuống thẩn thơ, não nuột, bên gốc đa buồn không hắt bóng xuống nhân gian. Ước gì ta được trở về với tuổi thơ !
"Trăng thu sáng tỏ đêm trường
Nhìn trăng lại nhớ thân thương quê nhà"