mercredi 28 mars 2012
mardi 27 mars 2012
vendredi 23 mars 2012
jeudi 22 mars 2012
Thủy tiên
mercredi 21 mars 2012
Xuân đến !
Xuân đến thật khẽ, ta cũng chẳng biết mình còn cảm giác để nhận từng hơi lạnh của buổi sớm mơ không nữa. Chẳng biết bao giờ những giọt sương mỏng manh kia thôi vương cành lá, chẳng biết khi nào làn gió nhức buốt kia ngừng lay tiếng u huyền nơi mảnh trời ta. Xuân đến, xuân đi hay người đi, người về như những tiếng sóng lùa êm trên mặt biếc. Ta chạnh lòng tê dại, chỉ biết ngậm ngùi tiễn biệt người đi qua mùa với lỗi hẹn một mối tình si.
Bước ra vườn nhìn hoa đào nở với ánh nắng bình minh, làn sương đang ôm những cánh hoa mỏng manh, như thể chẳng đủ níu bước một bóng cố nhân đi. Một chút gió xuân về cũng se sắt lạnh, hanh úa tâm hồn kẻ cô phàm đứng dưới trời tịch liêu…
Thời gian trôi qua lẹ quá! Mới ngày nào người nhặt tặng ta từng mảnh thu vương đầy nắng, người kết sợi tơ hồng se chỉ cho một mối lương duyên. Người hạnh hỷ cười với từng nét u ngoan không gượng gạo, ta chỉ biết hạnh phúc đứng bên chiếc bóng tối tăm của cuộc đời, mà không hề biết đến ngày mai. Ta thầm như cám ơn tất cả, thầm vui mừng, thầm rớt những giọt sầu vương, lắng vội vào đêm để nắm trong tay nhẹ tan một hạnh phúc vẹn đầy.
Đã mấy mùa xuân qua, ta vẫn còn đó, vẫn ngày ngày, trông ngóng...cứ mỗi độ xuân về... chợt ùa về với cái kỷ niệm xưa cũ, vốn đã chôn giấu và như ngủ quên trên bờ vai ai ngấn lệ chưa đong đầy. Về rồi biết nương náu chốn nao? Hay đọng lại trên đôi mắt ướt , trên bờ mi cay. Rồi lấy ai để lau khô những dòng lệ ấy? Và biết đâu thế gian cố nhân được mấy người, để trong mắt ta người dần thành kẻ huyễn hoặc!!! Ta biết cố nhân đi cố nhân sẽ chẳng về , và ta cũng chỉ mãi là kẻ cô phàm say xưa bên những u huyền của người còn xót lại một chút mà thôi...