Tháng Năm đã đến rồi đó, nhẹ nhàng và se lạnh. Tháng Năm thật đỏng đảnh như một thiếu nữ đài các xứ kinh kỳ. Cuối xuân nơi đây, tháng Năm lại mưa và se lạnh, như muốn mang về một chút ký ức tuổi thơ ...
Bầu trời hôm nay thật lơ đãng làm mình cũng lơ đãng theo...Phố Hội mình chắc đang vào hạ nhỉ ! Đã bao mùa hạ qua, ta không còn thấy cánh phượng đỏ, tiếng ve sầu. Dù không còn được ngồi dưới những hàng ghế học sinh, nhưng vẫn cứ nghe đâu đây tiếng ve sầu rên rỉ làm mình lơ đãng phiêu du trong một miền cảm xúc. Ai cũng có một thời học sinh đi qua, nơi mùa thi đến kéo theo những chùm hoa phượng rực như những đèn lồng đỏ cháy dưới sân trường. Những dòng lưu bút cuối năm trong cuốn vở học trò đầy kỷ niệm ... Bảng đen phấn trắng đâu còn nữa, nhưng thỉnh thoảng muốn quay về ngôi trường cũ, cùng nô đùa với bạn bè thật hồn nhiên vô tư.
Thời gian trôi nhanh quá! Giờ đây đã vài sợ tóc bac rồi. Mình già cỗi rồi ơi !
Ngày tháng qua lặng lẽ, thôi cố nén chặt nỗi đau để mình không có cơ hội nhớ thương... Tàn tro ký ức được ép vào miền thương cõi nhớ. Để mỗi buổi chiều khi trời tắt nắng, ta thả rong cảm xúc cho nó bay đi cùng gió, vo tròn kỷ niệm cho nó lăn đi theo bóng hoàng hôn...
vendredi 9 mai 2014
jeudi 27 février 2014
Mưa lại về
Mới tuần trước nắng ấm, hôm nay mưa lại về…
Nghe như đâu đó văng vẳng trong lòng bài "Cơn mưa phùn" của Đức Huy giữa chiều cuối đông nơi đây mưa bay bay…Chiều nghiêng mưa vào nỗi nhớ, ta khép cánh thời gian lại để đưa tiễn một cuộc tình tàn lụi. Nắng nhạt nhòa cho mưa ào đến ướt đẫm niềm riêng. Đôi khi có những hạnh phúc chẳng thể chạm đến được. Mơ hồ và xa xôi… Mình có tự dối mình không, giải thoát là chuyện không tưởng? Cứ ngỡ như mưa… ào đến rồi tan, nhưng ngờ đâu để lại trên khoảng sân những ẩm ướt của mùa… những sợi mưa để lại những rêu phong chẳng thể phai theo vệt thời gian.
Ta còn nhớ góc phố nơi ta hò hẹn, những bông cỏ may buồn vương vạt áo chân phương. Hay còn nhớ những con đường chiều mưa tan học. Tà áo ai bay gọi mãi nhớ thương về.
Thèm tách café màu hổ phách trong chiều mưa lạ lùng. Thèm cái hơi ấm phả nóng vào đôi bàn tay vừa dầm cơn mưa lạnh. Thèm nếm cái vị đăng đắng ngọt ngào có hương vị mê hoặc vị giác.
Ngoài kia mưa vẫn thảng thốt trút xuống rào rào, bản tình ca của Đức Huy vẫn trôi lãng đãng bay lả lướt trong miền cảm xúc…
jeudi 23 janvier 2014
Xuân tha hương
Xuân đã về gần lắm rồi, sắc xuân và không khí nhộn nhịp khắp nơi, chắc con đường trước nhà mình ở phố Hội tấp nập hơn, mọi người ai cũng háo hức chờ đợi và ra sức chuẩn bị cho gia đình một cái Tết thật vui, thật ấm áp với những yêu thương dành trọn cho nhau.
Năm nay không về... lời nói nghẹn ngào bật lên từ trong sâu thẳm khi má hỏi! Có lẽ Tết sẽ không còn nụ cười tươi thường trực như trước nay vốn có. Nỗi buồn cứ rức rức ẩn trong cơ thể, chỉ chờ cơ hội là vỡ òa ra.
Xuân về mùa của yêu thương, mùa của đoàn tụ... Khát khao thèm cái không khí cả nhà quây quần bên nhau, đứa thì lo lau dọn nhà cửa trang trí cho thật đẹp, đứa thì lo chùi lư, quét dọn bàn thờ ...
Ngoài sân gió lạnh vẫn thổi vù vù như nuối tiếc, nấn ná không chịu nhường chỗ cho Xuân về, kệ nó... những chồi non của những cây ta trồng vẫn còn trụi lá nhưng những nụ non mơn mởn đang hé ra, càng ngày càng lớn chờ đến thời khắc là nở bung màu sắc để cùng ta đón Xuân tha hương nơi xứ người hay để vỗ về, an ủi ta chăng?

Trời vẫn rét lạnh, vẫn rát bỏng tâm can. Sao cuộc sống cứ mãi đẩy đưa. Thèm được nghe tiếng thở dài ngao ngán của má mỗi khi trời trở gió, thèm được lẽo đẽo theo ba đi chợ hoa chiều cuối năm. Rồi thì cứ mãi chạy, chạy theo những ký ức xa xăm... Bỏ lại sau lưng những bụi trần mà quay về lối xưa cũ. Ngồi ngắm khung cảnh mà lòng chợt vui, chợt buồn. Vui sao những ngày thơ bé ngồi ngóng má đi chợ Tết về, ngồi chăm chú nhìn ba dọn bàn thờ đưa ông bà về ăn tết, sum họp với con cháu. Đâu thể quên? Phải chăng tất cả là cuộc sống, là bản năng mà tạo hóa trao cho con người. Trao cho con người sự nhớ nhung, thương yêu và hay hoài niệm về quá khứ. Ấy chính là sinh mạng, suy cho cùng thì bản thân phải cho đi hết những suy tư, trở về đúng bản chất thương yêu luôn in đầy trong tiềm thức.
Ôi! Yêu làm sao cái không khí của những ngày Tết, thời khắc chuyển giao giữa năm mới và năm cũ, không khí ngào ngạt mùi hương trầm đặc trưng và rực rỡ hương sắc của các loài hoa hội tụ, đón giao thừa thiêng liêng với những lời nguyện cầu bình an cho một năm mới đến. Ngẫm nghĩ lại, một năm trôi qua. Con đường quen nay đã đổi khác xưa, hoa vàng hơn, có lẽ nắng nóng hơn, mưa cũng thường bất chợt đến vô tình, hờ hững làm ướt tà áo trắng tinh khôi. Tựa như một bản đàn nhạc vui của mùa Xuân về ta lại chọn cho mình một nốt nhạc trầm. Để rồi lắng lòng về yêu thương trải dài bất tận.
Năm cũ qua đi, yêu thương lại về đậu trên mái tóc, đậu trên trái tim của nhiều người... Nhắc nhở người rằng hãy sống trọn vẹn. Cảm ơn vì mình đã đi được một chặng đường dài, gian truân của cuộc đời mà không chọn cách đứng lại một chỗ, không chọn một cuộc sống bóng bẩy, xa lạ nơi xứ người...
Năm nay không về... lời nói nghẹn ngào bật lên từ trong sâu thẳm khi má hỏi! Có lẽ Tết sẽ không còn nụ cười tươi thường trực như trước nay vốn có. Nỗi buồn cứ rức rức ẩn trong cơ thể, chỉ chờ cơ hội là vỡ òa ra.
Xuân về mùa của yêu thương, mùa của đoàn tụ... Khát khao thèm cái không khí cả nhà quây quần bên nhau, đứa thì lo lau dọn nhà cửa trang trí cho thật đẹp, đứa thì lo chùi lư, quét dọn bàn thờ ...
Ngoài sân gió lạnh vẫn thổi vù vù như nuối tiếc, nấn ná không chịu nhường chỗ cho Xuân về, kệ nó... những chồi non của những cây ta trồng vẫn còn trụi lá nhưng những nụ non mơn mởn đang hé ra, càng ngày càng lớn chờ đến thời khắc là nở bung màu sắc để cùng ta đón Xuân tha hương nơi xứ người hay để vỗ về, an ủi ta chăng?

Trời vẫn rét lạnh, vẫn rát bỏng tâm can. Sao cuộc sống cứ mãi đẩy đưa. Thèm được nghe tiếng thở dài ngao ngán của má mỗi khi trời trở gió, thèm được lẽo đẽo theo ba đi chợ hoa chiều cuối năm. Rồi thì cứ mãi chạy, chạy theo những ký ức xa xăm... Bỏ lại sau lưng những bụi trần mà quay về lối xưa cũ. Ngồi ngắm khung cảnh mà lòng chợt vui, chợt buồn. Vui sao những ngày thơ bé ngồi ngóng má đi chợ Tết về, ngồi chăm chú nhìn ba dọn bàn thờ đưa ông bà về ăn tết, sum họp với con cháu. Đâu thể quên? Phải chăng tất cả là cuộc sống, là bản năng mà tạo hóa trao cho con người. Trao cho con người sự nhớ nhung, thương yêu và hay hoài niệm về quá khứ. Ấy chính là sinh mạng, suy cho cùng thì bản thân phải cho đi hết những suy tư, trở về đúng bản chất thương yêu luôn in đầy trong tiềm thức.
Ôi! Yêu làm sao cái không khí của những ngày Tết, thời khắc chuyển giao giữa năm mới và năm cũ, không khí ngào ngạt mùi hương trầm đặc trưng và rực rỡ hương sắc của các loài hoa hội tụ, đón giao thừa thiêng liêng với những lời nguyện cầu bình an cho một năm mới đến. Ngẫm nghĩ lại, một năm trôi qua. Con đường quen nay đã đổi khác xưa, hoa vàng hơn, có lẽ nắng nóng hơn, mưa cũng thường bất chợt đến vô tình, hờ hững làm ướt tà áo trắng tinh khôi. Tựa như một bản đàn nhạc vui của mùa Xuân về ta lại chọn cho mình một nốt nhạc trầm. Để rồi lắng lòng về yêu thương trải dài bất tận.
Năm cũ qua đi, yêu thương lại về đậu trên mái tóc, đậu trên trái tim của nhiều người... Nhắc nhở người rằng hãy sống trọn vẹn. Cảm ơn vì mình đã đi được một chặng đường dài, gian truân của cuộc đời mà không chọn cách đứng lại một chỗ, không chọn một cuộc sống bóng bẩy, xa lạ nơi xứ người...
Chúc cho mọi người năm mới sum vầy, hạnh phúc và tràn đầy may mắn!
mardi 7 janvier 2014
Tháng Giêng xứ người ...
Một tháng Giêng tha hương nữa lại về nơi xứ người, nó bắt đầu cho một năm mới nhưng lại là tháng chạp cuối năm xứ mình. Tháng Giêng về trong nỗi nhớ mong manh của tia nắng yếu ớt mùa đông.
Tháng Giêng về vẫn còn rét lạnh của mùa đông. Tháng Giêng về trong những buổi chiều mưa nhẹ nhàng như hạt sương bay trên tà áo, và có những ngày cho vạt nắng hanh hao, nhạt nhẻo mùa đông...
Tháng Giêng, có người má già ngồi đếm từng ngày ngóng chờ những đứa con xa quê hương tìm về nơi đất tổ. Nỗi nhớ trong má lớn dần theo năm tháng xa con. Nơi phương xa, nơi đất khách quê người đôi tay người con vẫn tảo tần, "cày bừa" ngày tháng. Những bước chân đi sớm về khuya, trên khuôn mặt còn đọng lại bao nỗi âu lo cho cuộc sống đầy nhọc nhằn gian khó…
Tháng Giêng về trong nỗi nhớ quê hương. Nhớ từng lối đi, nhớ từng hẻm nhỏ. Nhớ mái ngói rêu phong, nhớ tiếng pháo đì đùng, nhớ phong cảnh nhộn nhịp của những ngày cận Tết phố Hội... Tháng Giêng về trong giai điệu du dương của những bản nhạc Xuân xưa trong ký ức " Xuân ơi xuân, xuân hởi, xuân ơi! " Tháng Giêng về trên những đoá hoa khoe sắc màu tươi thắm của nhạc sĩ đồng hương La Hối phản phất đâu đây "Ngày thắm tươi bên đời xuân mới, lòng đắm say bao bao nguồn vui mới, Xuân về ngàn hoa tươi thắm... " Ngoài kia trời hừng sáng, từng giọt mưa thánh thót rơi dễ khiến lòng ta đa cảm. Ta mơ ước lại pháo nổ, những phong bì lì-xì đỏ thắm, những đòn bánh tét xanh có màu xanh của lá, những lát mứt gừng ngọt cay chan chứa trong lòng một nỗi xa quê mỗi độ Xuân về…
Tháng Giêng về trên xứ người rét buốt, về trên cả đoạn đường dài gập ghềnh gian khó. Về trong nỗi nhớ những tháng ngày xa ba má, anh em, bạn bè, bà con hàng xóm...
Về trong tiếng pháo giao thừa của một thời nỗi nhớ đã đi qua…
lundi 2 décembre 2013
Phố đã lên đèn... Giáng sinh lại về
Rồi một mùa Giáng sinh tha hương nữa lại đến. Giáng sinh đang đến rất gần. Không khí Giáng sinh bắt đầu rộn ràng khắp nơi, len lỏi vào từng góc phố nơi mình ở. Màn đêm vừa buông xuống, phố lại lên đèn, con phố vẫn lung linh huyền ảo, những dây đèn màu sáng rực rỡ nhấp nháy giăng qua đường. Kèm theo những cơn gió khô hanh buốt giá -5°C thổi qua.
Giáng sinh lại về, mùa đông rét lạnh lại đến, cũng là dịp để đôi lứa thể hiện tình yêu bằng những nụ hôn ngọt ngào hay những lời yêu thương ấm áp. Nhưng Giáng sinh cũng là thời điểm gợi nhớ tới quá khứ, tới những ký ức buồn đã trôi qua, một ký ức tình yêu... Bình minh nơi đây vừa bước sang mang về tia nắng nhạt không đủ ủ nóng vạn vật, không đủ ấm áp hơ nóng trái tim băng. Mùa Đông tuyết rơi dày đặc khắp phố buồn tênh. Sáng mùa Đông hơi sương phủ kín khóm mây ngang trời. Nhấp nháp bên tách café nóng, mường tượng lại...Tình đẹp như vầng trăng treo lơ lửng. Tình buồn như ly cà phê dạo ấy, đắng ngọt pha lẫn mùi nhớ thương. Bên ngoài mưa lạnh giăng giăng màu khói, đường phố loang loáng nước mưa ẩm ướt. Mưa mùa Đông thật đẹp nhưng cũng thật buồn. Như giọt buồn nhạt phai của ly cà phê sóng sánh nước màu đen, như trang nhật ký ghi lại tình tan vỡ. Mọi thứ như đọng lại thành một chuỗi ký ức ẩn màu sương khói.
Mùa đông về, thèm cái cảm giác thật ấm áp bên bữa cơm gia đình bên quê nhà xa thẳm, một chút hơi ấm từ bát cơm bốc lên thơm phức xen lẫn mùi thức ăn nhè nhẹ, thèm cái bánh xèo, tô cá thính hấp chi lạ… chợt thấy lòng nhớ Phố Hội da diết. Lòng ngập tràn nhung nhớ, nỗi cô đơn duy nhất được xóa nhòa là mạng online, nghe nhạc, làm mềm lòng cô quạnh. Tất cả cảm xúc được lặng vào thế giới ảo, như mọi thứ được chìm đắm trong góc nhỏ trái tim.
Phố đã lên đèn trên những con phố, nghe đâu đó bài hát quen thuộc về Giáng sinh rộn lên từ các quán cafe bên đường và những shop thời trang, trung tâm mua sắm hay siêu thị lại trang trí rực rỡ đèn màu với hình ảnh ông già Noel, người tuyết cùng những con tuần lộc thu hút nhiều người đến xem và không quên ghi lại những khoảnh khắc đẹp khi đông về… những đôi tình nhân tay trong tay bên nhau cảm giác như mùa đông tan biến trong họ.
Không phải là con chiên ngoan đạo nhưng mình vẫn thích Giáng sinh, có lẽ vì sắp được quà... hehehe!!! Bao mùa Giáng sinh đến và đi qua... bao mùa nắng lên rồi tuyết lại lấp đầy. Lòng ước mong mùa Đông qua mau, và tia nắng sẽ tìm đến sưởi ấm trái tim yêu. Nhưng cuối cùng vẫn là tia nắng bơ vơ luôn mang nhiều mơ ước, luôn rong chơi và luôn sưởi ấm những trái tim đang cô đơn lạnh giá của mùa Noel trên xứ người. Lại một mùa Giáng sinh nữa sắp về rồi. Chúc cho mọi người có một mùa Giáng sinh thật ấm áp, tươi vui và tràn đầy hạnh phúc!
mercredi 20 novembre 2013
Đông đến thu đi
Sáng nay mở cửa đi cày như thường lệ, bàng hoàng thấy tuyết rơi... Thế là một mùa đông tha hương rét lạnh nữa đang đến rồi sao! Mùa Thu đang trôi qua. Nhẹ nhàng không vội vã. Xứ người đang vào Đông rồi, tuyết năm nay rơi sớm hơn mỗi năm, mới tháng mười một mà có tuyết rơi ư? Thật đỏng đảnh bất thường cuối Thu, thật lạ lùng, lắng đọng và xao xuyến. Thành phố nơi tôi ở sáng ra phủ đầy tuyết trắng, tuyết đọng trên những cành lá đỏ mùa Thu, cành lá Thu đong đưa níu giữ những bông hoa tuyết hiếm hoi, có lẽ nào đây là cuộc hạnh ngộ hiếm hoi của mùa thời gian Thu chưa đi mà Đông đã tới
Mùa Thu đang trôi qua, hãy níu giữ lại nhé những khoảnh khắc dịu dàng thân thương. Đừng để mùa Thu đi như một chuyến tàu muộn. Gấp gáp, đợi chờ, chuyến tàu thời gian, chuyến tàu của những cuộc chia tay, ly biệt, hẹn hò, nỗi nhớ và nét quên...
Tạm biệt nhé ánh mắt và nụ cười, tình yêu và lời ước hẹn. Đông đang tới và Xuân cũng sẽ về. Biết đâu chiếc lá vẫn còn sót đâu đó cho cuộc hạnh ngộ được hẹn trước... Ờ Thu đến, Thu đi, và vô thường... là thế đó.
Lá vàng ơi! Hãy rơi nhẹ từng chiếc, từng chiếc nhé, mùa Thu qua đi nhanh quá. Chợt giật mình sắp từ giả mùa thu. Mùa Thu là mùa của những người yêu nhau mà.
dimanche 10 novembre 2013
Khúc ruột miền trung
Hôm qua xem tin tức trên TV báo quê mình có bão, miền Trung là vậy, cứ đến mùa này là bão, lũ triền miên.
Miền Trung ơi! Một năm với hai mùa mưa - nắng nhưng là cái nắng kinh hoàng và cái mưa kinh khủng. Vì vậy điều kiện sống của người miền Trung cũng vô cùng khắc nghiệt, thiên nhiên đã “ban tặng” cho người miền Trung biết bao nhiêu vất vả, khó nhọc trong cuộc sống mưu sinh. Tôi sinh ra và lớn lên ở phố Hội trên mảnh đất đầy nắng và gió Lào, tuổi thơ của tôi đầy ắp những kỷ niệm của mưa dầm và những cơn lũ lụt. Có lẽ nỗi nhớ day dứt nhất trong tôi khi xa quê đó là mưa, lụt miền Trung.
Mưa miền Trung ơi? Đó là những cơn mưa dầm mưa dề, mưa suốt trong mấy tháng mùa lạnh, không phải cơn mưa ào ạt, không phải cơn mưa xối xả, mà là mưa dầm, mưa rả rích, mưa cả ngày lẫn đêm.
Nghe tin bão về và sẽ qua miền quê ấy, tôi lại chạnh lòng và thương quá miền Trung ơi. Ngày còn nhỏ, tôi và lũ bạn trong xóm rất háo hức và sung sướng mỗi khi có lũ lụt về. Chúng tôi gọi nhau í ới từ nhà đứa này sang nhà đứa khác, rồi cùng đi lội lụt bì bà bì bõm, đi bắt cá, thả thuyền giấy... chúng tôi cùng nhau chơi đùa như vậy, say sưa miệt mài với sự hứng thú. Những mùa lũ đó đã theo suốt tuổi thơ tôi cho đến tận bây giờ. Đúng là trẻ con, chỉ biết vui đùa mà đâu cần biết đến ba má mình, người dân quê mình đã phải lo lắng, gian khổ thế nào để chống chọi lại từng cơn lũ lụt.
Giờ đây, mỗi khi nghe tin có bão lụt, tôi thấy thương quá người dân quê tôi, chao ôi, bao nhọc nhằn của mùa nắng hạn khắc nghiệt vừa qua, thì giờ đây người dân phải chuẩn bị tinh thần để chống chọi với những cơn bão, đợt lũ lụt, có khi là bão nối bão, lũ lụt chồng lên lũ lụt, biết bao khó nhọc, lo lắng cho một mùa mưa bão đang đến. Có khi những gì đã làm được của một mùa trước, chỉ một cơn bão hay cơn lũ lụt đi qua là cuốn đi tất cả, thành quả của bao công sức, mồ hôi, nước mắt của họ thế là... mất trắng.
Dù bây giờ tôi sinh sống xa quê, nhưng với tôi những gì được “thừa hưởng” từ tên gọi miền Trung thân thương ấy thật quý giá vô cùng. Cuộc sống dẫu có khó khăn hơn gấp bội phần, tôi cũng không chùn bước, vì có thể trong tôi, có dòng máu của miền Trung đang chảy.
Miền Trung ơi! Một năm với hai mùa mưa - nắng nhưng là cái nắng kinh hoàng và cái mưa kinh khủng. Vì vậy điều kiện sống của người miền Trung cũng vô cùng khắc nghiệt, thiên nhiên đã “ban tặng” cho người miền Trung biết bao nhiêu vất vả, khó nhọc trong cuộc sống mưu sinh. Tôi sinh ra và lớn lên ở phố Hội trên mảnh đất đầy nắng và gió Lào, tuổi thơ của tôi đầy ắp những kỷ niệm của mưa dầm và những cơn lũ lụt. Có lẽ nỗi nhớ day dứt nhất trong tôi khi xa quê đó là mưa, lụt miền Trung.
Mưa miền Trung ơi? Đó là những cơn mưa dầm mưa dề, mưa suốt trong mấy tháng mùa lạnh, không phải cơn mưa ào ạt, không phải cơn mưa xối xả, mà là mưa dầm, mưa rả rích, mưa cả ngày lẫn đêm.
Nghe tin bão về và sẽ qua miền quê ấy, tôi lại chạnh lòng và thương quá miền Trung ơi. Ngày còn nhỏ, tôi và lũ bạn trong xóm rất háo hức và sung sướng mỗi khi có lũ lụt về. Chúng tôi gọi nhau í ới từ nhà đứa này sang nhà đứa khác, rồi cùng đi lội lụt bì bà bì bõm, đi bắt cá, thả thuyền giấy... chúng tôi cùng nhau chơi đùa như vậy, say sưa miệt mài với sự hứng thú. Những mùa lũ đó đã theo suốt tuổi thơ tôi cho đến tận bây giờ. Đúng là trẻ con, chỉ biết vui đùa mà đâu cần biết đến ba má mình, người dân quê mình đã phải lo lắng, gian khổ thế nào để chống chọi lại từng cơn lũ lụt.
Giờ đây, mỗi khi nghe tin có bão lụt, tôi thấy thương quá người dân quê tôi, chao ôi, bao nhọc nhằn của mùa nắng hạn khắc nghiệt vừa qua, thì giờ đây người dân phải chuẩn bị tinh thần để chống chọi với những cơn bão, đợt lũ lụt, có khi là bão nối bão, lũ lụt chồng lên lũ lụt, biết bao khó nhọc, lo lắng cho một mùa mưa bão đang đến. Có khi những gì đã làm được của một mùa trước, chỉ một cơn bão hay cơn lũ lụt đi qua là cuốn đi tất cả, thành quả của bao công sức, mồ hôi, nước mắt của họ thế là... mất trắng.
Dù bây giờ tôi sinh sống xa quê, nhưng với tôi những gì được “thừa hưởng” từ tên gọi miền Trung thân thương ấy thật quý giá vô cùng. Cuộc sống dẫu có khó khăn hơn gấp bội phần, tôi cũng không chùn bước, vì có thể trong tôi, có dòng máu của miền Trung đang chảy.
Inscription à :
Articles (Atom)